Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | The multiple times (166)

Pulling us into the depth
Ripped open your chest
Making you feverish
It licked you to calm the fever
Retreating into open crevices
Us swallowing the panic in our eyes
As it disappear
Choking you
Me pressing my breath into your lungs
Till I’m breathless

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

1.

 

The spider spitting web

The clouds expel faster than spit

The two petals of the rose thinner than paper

Causing the veins to giggle

Soft and squishy like wet rubber

My tongue has circumvented the world

My face buried in the colours

Not just black and white

It’s overflowing with glory

The light of the Sun in the brilliance of a sunrise

More than blood

 

The drop of opaque dew on my lips

Honey-sweet between the petals

Pushing me beneath the waves

All the fibre of your being cries out for me

The nine gates of heaven cracking open

The drop of milk awash left behind like a spectre of a familiar spirit

At the intersection like hoof prints

Spread across everything

That has ever ache..

_____

 

Khi tơ nhện mở miệng ra

Một đám mây lướt nhanh hơn nước bọt

Hai cánh của bông hoa hồng mỏng như tờ giấy

Làm buồn cười các mạch máu

Đang mịn như cao su ướt

Lưỡi của anh đã kịp đi một đường vòng quanh thế giới

Khuôn mặt anh bị chôn vùi trong màu sắc

Không phải chỉ hai màu trắng và đen

Nó tràn ngập sự huy hoàng

Của ánh sáng mặt trời lúc bình minh rực rỡ

Hơn cả máu

 

Giọt sương mờ đục trên môi anh

Mật ngọt từ trong hai cánh hoa

Nhấn chìm anh trong biết bao cơn sóng

Làm cho các thớ cơ của em khóc gọi tên anh

Thế giới chín cửa cửu trùng đang nứt mở

Giọt sữa tắm còn sót lại như bóng ma tinh quái

Nơi ngã ba phi như vó ngựa

Đang tràn qua tất cả

Chưa từng đớn đau…

 

2.

 

A snail shell

Like the vulva

And the dark and those that rip it

Now deep beneath the sea

_____

 

Một chiếc vỏ ốc

Như âm hộ

Và bóng tối cùng với những người làm rách nó

Giờ lặn sâu dưới đáy biển

 

3.

 

When you undress. The long mains of black hair. Undefined features

Eyes deeper than the ocean

Breast perched, slender limbs. A form from folklore

My sweet slipping into the water, with me arms outstretched in breaststrokes

 

A crank of a wrench in your every stroke

My member within

No one else knows

Hollow, lighter than air

A cover for a lagoon

Where we wait

There, for a flicker of your lashes 

_____

 

Khi em cởi áo. Mái tóc dài màu đen. Một khuôn mặt nhợt nhạt

Đôi mắt em chợt xanh hơn biển

Ngực cao, chân dài. Một cơ thể bước ra từ cổ tích

Em trượt xuống nước và bắt đầu sải vòng tay bơi đến với anh

 

Mỗi sải bơi như em đang vặn

Vòi nước của anh từ bên trong

Mọi thứ không ai có thể biết

Nó trống rỗng và nhẹ như hơn không khí

Phủ lên một cái hồ

Mà chúng ta đang chờ đợi

Khi em chớp mắt

 

4.

 

In a kiss

Your lips savouring

Your breath the source of my life

My fingers find the folds in your vulva

The creases of the white coral sea, a swan

My member and our eyes

Witnessing the depths

The ocean upon us

The waves the destruction of everything

 

The strands of hair, the darkness

A captive of your lips

Your slender legs drawing upon my recollections 

A shark hunting near the surface

The God of tidal waves

From the mystery of the deep

 

The shark shameful in err

Left the dolphin playful with its ball

Swollen vulva

 

The panic and disbelief

How do we erase the defilement

Taking hold of our expression

Leaving behind what’s beneath

Something called love

 

A romantic tryst

A hopeless mystique of poets

An endless shuffling of their life on paper

 

Not the virtuous whiteness of paper

But through dreams and your love

 

The glorious pieces of white paper ever allowing us to taint them

Fine like petals

Easily torn by clumsy fingers

The kindness of a pounding heart

Where dreams are woven together

The yearning of the light

The stare of the dark, of the blackness of holes

The divinity of the womb transforming both of us

Into sea birds

 

Soaring across black holes, pieces of white paper

The tip of my pen on the sheath of white paper

Asking myself if this poem shall be for us all?

 

The evening stars

The morning stars

The two halves of one sky

Separated…

 

As the wings of the bird unfurl, its feet turn into claws

We awaken in a dream

In birdsongs in hearts and in talons of bird

Hence I’ll draw a tunnel on this white paper

A journey within

Tears…

 

We’ll step into the tunnel

After the wolf totem

Stars

Dolphins and sharks

Ladybirds

They’re you or your vulva

Icing over even the tides of the lunar cycle

Could I replace the tides

With the storm of a member?

 

Don’t laugh

The whispers of your laughter run the length of my life

Making me lose my way

Nothing but illusions

After loving in multitude

In our sleep

The stars snuck in

Has used my body to fill your curves

Two horizons

Or were they two mirrors in depths of the sea?

Your stomach the shifting earth plates

Shattering my mirror

Into grains

Aching sand…

 

The octopus from the deep

Wrapping us in their tentacles

Pulling us into the depth

Ripped open your chest

Making you feverish

It licked you to calm the fever

Retreating into open crevices

Us swallowing the panic in our eyes

As it disappears

Choking you

Me pressing my breath into your lungs

Till I’m breathless

 

The bird wings, the sky, the sky, bird wings

Night is day, and day is night

We need but inhale

Fear disappeared from your eyes

Bird wings gone far beyond the sea

Breathing lightly

It’s body pushing our solar plexus forward

Coma…

_____

 

Khi em hôn

Đôi môi em như đang gặm nhấm

Và hơi thở của em chạy trong cột sống của anh

Những ngón tay anh tìm thấy nếp nhăn âm hộ của em

Những rặng san hô của biển trắng như thiên nga

Vòi nước của anh và đôi mắt chúng ta

Nhìn vào vực thẳm

Biển cưỡi lên chúng ta

Và thuỷ triều đã phá vỡ tất cả

 

Những sợi tóc và những thứ màu đen

Loà xoà quanh miệng em

Đôi chân dài của em rút ra khỏi những suy nghĩ của anh

Một con cá mập lớn lao lên khỏi mặt nước

Tạo thành cơn bão của sóng

Sau đó rơi vào một độ sâu không ai biết

 

Con cá mập xấu hổ và tội lỗi

Chỉ còn con cá heo đang đùa chơi với quả bóng

Phồng căng như âm hộ

 

Những nghi ngờ và sợ hãi

Chúng ta làm thế nào để tẩy sạch vết bẩn

Đang bám trên bề mặt

Và những gì còn lại phía dưới

Như là tình yêu

 

Một chuyện tình lãng mạn như cuộc sống

Lãng mạn gần như vô vọng cho những nhà thơ

Luôn luôn phải chuyển động đời mình lên giấy

 

Không phải màu trắng tinh khiết của giấy

Mà là giấc mơ và tình yêu của em

 

Các tờ giấy trắng dường như quá đẹp để chúng ta có thể làm ô uế

Nó mỏng như cánh hoa

Nó dễ rách với những ngón tay lật vụng về

Sự dịu dàng của trái tim âm ỉ

Nơi giấc mơ đan quyện vào nhau

Mơ ước của ánh sáng

Tầm nhìn của bóng tối, của các lỗ đen

Cái tử cung kỳ diệu đã hóa hai chúng ta

Thành loài chim biển

 

Bay qua các lỗ đen, các tờ giấy trắng

Anh đặt bút lên tờ giấy trắng

Tự hỏi rằng bài thơ này có phải dâng tặng cho tất cả chúng ta?

 

Những ngôi sao đêm

Những ngôi sao buổi sớm

Hai nửa của cùng một cơ thể bầu trời

Bị tách đôi…

 

Khi con chim giang cánh, hai bàn chân chim trở thành móng vuốt

Chúng ta thức dậy trong một giấc mơ

Những tiếng hót giữa trái tim và bàn chân của chim

Vì vậy anh vẽ lên tờ giấy trắng một đường hầm

Cho cuộc hành trình bên trong

Nước mắt…

 

Chúng ta sẽ bước vào đường hầm

Sau Tô-tem của sói

Của sao trời

Của những con cá heo và cá mập

Những con bọ rùa

Nó là em hay âm hộ của em

Làm đông cứng cả thuỷ triều âm lịch

Hay là anh thay một cơn thuỷ triều

Bằng một cơn giống như dương vật?

 

Em đừng cười

Tiếng cười của em thì thầm dọc theo cột sống của anh

Làm anh mất định hướng

Chỉ còn một ảo giác

Khi chúng ta muốn làm tình theo cấp số nhân

Trong giấc ngủ

Những ngôi sao đã chui vào trong

Đã dùng cơ thể của anh để điền vào cơ thể của em

Hai bầu trời

Hay là hai chiếc gương đã chìm sâu dưới đáy biển?

Bụng của em là một trận động đất

Làm vỡ chiếc gương của anh

Thành những hạt cát

Xót đau…

 

Những con bạch tuột dưới đáy biển sâu

Xúc tu của nó quấn lấy chúng ta

Kéo chúng ta về vực thẳm

Nó xé mở lồng ngực của em

Làm em sốt

Nó liếm lên em cho em hạ nhiệt

Nó rút lui vào kẽ hở

Chúng ta đang nuốt sự sợ hãi trong đôi mắt

Vì nó biến mất

Làm em ngộp thở

Anh đẩy hơi thở của mình vào phổi của em

Và đến phiên anh khó thở

 

Cánh chim là bầu trời, bầu trời là cánh chim

Đêm là ngày, ngày là đêm

Chúng ta chỉ cần hít thở

Sự sợ hãi đã biến mất từ đôi mắt của em

Những cánh chim đã bay qua biển

Nó thở nhẹ nhàng

Cơ thể nó đẩy ngực và bụng của chúng ta

Vào giấc ngủ…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s