Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 7:14 – The words, the words

hence the clouds
no longer the usual romantic musing
the scattered mounts of corpses that year, Mậu Thân
lifted into the sky via pulleys
remained were footprints
after poetry wiped away the blood

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

The words, the words

 

gushing ready for display

faster than tears

faster than growing grass

covered up the footprints of babes

 

when we’re flustered

(we forget our name)

we recognise each other

by our clothes hair

together with the dust and mud

 

poetry resides in hiding

thus if dishonoured

poetry will kill

 

hence the clouds

no longer the usual romantic musing

the scattered mounts of corpses that year, Mậu Thân

lifted into the sky via pulleys

remained were footprints

after poetry wiped away the blood

 

no one lost anything

don’t worry

poetry paid fairly and in full

with every life

 

hence now on the rug

in role of being: Fast asleep

annoyed that people only know half of the story

the truth for poetry has to be one hundred percent

like all of poetry’s promises

poetry laughs out loud.

 

Mother has passed away

the bugs long ago on the mourning cloth

now scorpions

one bite

you’re snapped in half

 

fallen

on the ground, you look at the sky

the drifting clouds, like people

laughing

while they blow smoke up someone’s ass

 

“Vietnam’s autumn sky

is gorgeous baby…”

____

Những con chữ, những con chữ…

 

mau mau bày ra

nhanh hơn nước mắt

nhanh hơn cỏ mọc

làm lấp dấu chân em

 

khi chúng ta bị chà đạp bởi…

(thôi khỏi điền tên)

chúng ta sẽ nhận ra nhau

bằng mũ áo tóc râu

cùng đám bụi mù và bẩn

 

thơ ở ẩn

nên nếu bị xúc phạm

thơ sẽ giết người

 

và như vậy đám mây

không còn là những hình ảnh ta thường mơ mộng

nó ngổn ngang như những xác chết năm Mậu Thân

được kéo lên trời bằng ròng rọc

còn sót lại những dấu chân

sau khi thơ lau vệt máu

 

không ai bị mất cắp

bạn đừng rối lên

thơ đã trả tiền sòng phẳng

với từng mạng sống

 

nên bây giờ thơ nằm trên tấm thảm

với một vai: Ngủ Quên

mắng kẻ khác chỉ biết một nửa

sự thật của thơ phải là một trăm phần trăm

như những lời thơ hứa

thơ cười ha ha…

 

Mẹ đã mất

những con sâu ngày xưa trên khăn tang

giờ đã thành bọ cạp

táp một phát

bạn vỡ đôi

 

bạn ngã xuống

nằm ngửa nhìn bầu trời

có hình mây bay giống như con người

đang cười

thổi vào ống đu đủ

 

“trời vào thu

Việt Nam đẹp lắm em ơi…”

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | no. 7:14 – The words, the words”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s