Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Lê Minh Chánh | INSOMNIA (5)

lining up are the memories
waiting to be called
like Adam, distracted with giving each animal a name

who’s ever fearful of the light
a spot of amber fire in the night
burning like the eyes of a sad and skinny
abused dog

 By Lê Minh Chánh, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

INSOMNIA

lining up are the memories

waiting to be called

like Adam, distracted with giving each animal a name

who’s ever fearful of the light

a spot of amber fire in the night

burning like the eyes of a sad and skinny

abused dog

relentlessly summoning Perseus on Pegasus to deliver Medusa’s head

to turn sadness into stone

erect them around Easter island

within the abandoned chill of the soul

the guy sharing my lodging fell asleep

abandoned the ridiculous neoclassical song

two souls passed the era of singing through the night

and that’s okay, the night be nothing

to a life

who from the darkness of

his mother’s womb

born to this world

to cry

the night be nothing

the night is the night

the throbbing, exploding headache 

no, not so white, not so bright

don’t cry, don’t growl

the night a desolate darkness the death of thought

the sand knows not of weeping

no buzzing small talk

the abandoned bones not hollowed

ever an escape for the wind

that is to die forever in silence

the convoluted thoughts escaping the body 

flying high

far far away

with no intention of returning

within the endless delusions hover

the night be nothing

the night is the night

dropped thus the amber fire

dropped thus the Sun

_____

MẤT NGỦ

giờ sắp hàng những kỉ niệm

chờ gọi tên

như Adam còn mải mê đặt tên cho muông thú

ai đó sợ trắng

thức đóm lửa

cháy như ánh mắt buồn con chó

ốm đòn

hoài công triệu hồi Perseus cưỡi Pegasus mang đầu rắn Medusa

về hóa đá nỗi buồn

dựng vòng quanh đảo Phục Sinh

trong hồn hoang lạnh

gã cùng trọ ngủ quên

bỏ bài tân cổ vô duyên

hai kẻ hết thời hát lê thê suốt tối

mà thôi, đêm đừng là gì nữa

cho một sinh linh 

đến từ bóng tối

bụng mẹ

được mang đến thế giới này

mà khóc

đêm đừng là gì nữa

đêm chỉ đêm thôi

cơn nhức đầu giật bưng màng não

đừng trắng, đừng sáng

đừng khóc, đừng gào

đêm như đêm sa mạc tư tưởng chết

cát không giàn giụa khóc 

không thủ thỉ ngân nga

những ống xương bỏ lại không rỗng

gió chẳng luồn qua

nghĩa là chết muôn đời câm nín

ý nghĩ vật vờ thoát xác bay cao

lên cao

thăm thẳm xa

không tinh cầu ghé lại

vật vờ trong hư tưởng bao la

đêm đừng là gì nữa

đêm chỉ đêm thôi

đóm lửa rụng rồi

mặt trời đã rụng

1.21

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s