Categories
POETRY/THƠ

Nguyễn Lãm Thắng |THE BARB WIRES LIKE KNOTTED HAIR DURING A DAY OF COMMEMORATION (16)

https://drive.google.com/file/d/1JL_r7vbOqOpUIlVovNEjKoAn-wTKjoWf/view?usp=sharing

heaven and earth have never been so sad
the crowd, a necropolis of trampled unjustified souls
tombstones engraved with sad sayings
the insane spectres in commemorative rotting flesh
in an uproar of applause
somewhere
in some dark corner
the stench of shrivelled burnt flesh

By Nguyễn Lãm Thắng, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

THE BARB WIRES LIKE KNOTTED HAIR DURING A DAY OF COMMEMORATION

the wind breathless
a branch of willow stiff like dead veins
unmoving
I knew then that was the moment you
and I were done with the tears
towards the grave outpost, the fateful autumn connected the long line of wavering spectres
the nimbus verses twisted in agony wrapped in tightening barb wires
upon the sunset the dying alien day
exiled birds drifted washed up in battered bruised mounts of blackening remains
eagerly in dusk smudged bloody the tired wings
upon the cold wall, the sound frozen solid
I heard the turning of blood splintered like glass in agony
the mountains collapsed into its own shadow
the desolation
upon this bare emaciated land stand I in silence.
within the present, you’re a strip of hay dissolving
heaven and earth have never been so sad
the crowd, a necropolis of trampled unjustified souls
tombstones engraved with sad sayings
the insane spectres in commemorative rotting flesh
in an uproar of applause
somewhere
in some dark corner
the stench of shrivelled burnt flesh

NHỮNG SỢI THÉP GAI NHƯ TÓC RỐI CỦA MỘT NGÀY CHIÊU NIỆM

(Tặng Phạm Tấn Xuân Cao)

ngọn gió tắt thở
nhành liễu rũ cứng như mạch máu chết
không động đậy
tôi biết đó là giây phút mà em
và tôi đã cạn kiệt nước mắt
mùa thu định mệnh nối dài những bóng ma vật vờ phía tiền đồn u ám
sợi thép gai quặn thắt giày vò cửu khúc
ngày tha hương hoàng hôn
bầy chim lưu vong dạt trôi nát bầm phía vòm đen lô cốt
ráng chiều quệt máu trên những đôi cánh rã rời
âm thanh đông cứng bức tường lạnh
tôi lắng nghe máu nứt vỡ như thuỷ tinh trở mình đau đớn
những ngọn núi gục đầu vào bóng mình
hoang vu
tôi đứng lặng trong miền mông sơ tiều tuỵ
em như cọng rơm tan dần trong hiện hữu
chưa bao giờ đất trời buồn như thế
đám đông là khu mộ của những oan hồn giẫm đạp
những bia đá khắc ghi khẩu hiệu buồn
những bóng ma mất trí truy niệm xác thối
rầm rập tung hô
ở đâu đó
trong góc tối
mùi thịt cháy cựa quậy

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 replies on “Nguyễn Lãm Thắng |THE BARB WIRES LIKE KNOTTED HAIR DURING A DAY OF COMMEMORATION (16)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s