Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | you’re not a butterfly (133)

you ask yourself now and then
flying forever in a room
full of plastic flowers

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

1.

you’re not a butterfly

you ask yourself now and then

flying forever in a room

full of plastic flowers

 

How do you know

if the poem is gone?

 

you’re lonely

 

2.

I have only

a stupid heart to blame

 

I’ve wept

like a child who’s lost its mother

 

I’ve tried

to discover the secret door

through your heart

to escape

 

3.

there’s a horizon

where I witnessed a tear blinding me

a silent vicious wall

 

4.

you haunt me

as a ghost

as a frozen single cell 

as death

 

not because you’re missing in action

your soul is imprisoned

somewhere

 

it’s

waiting

for you to turn around 

and smile…

 

5.

they held your hand and kiss you on the lips

persuade you

that you’re someone they had desired and adored

 

they composed poetry 

sang you to sleep

persuade you

 

in awhile you realise the door is locked

they don’t want you to find a way out

and that’s the reason you’re dizzy

after you’ve kissed and it’s not love

in your mouth spats of their poison 

 

deliberately they seduced you

persuade you that it’s love

you’re kept imprisoned

 

now

you don’t know when you’ll be freed… 

______

 

1.

bạn không phải là bướm

nhưng đôi khi bạn cũng tự hỏi

khi phải bay mãi trong phòng

toàn hoa giả

 

làm sao bạn biết

bài thơ đã ra khỏi nơi đó chưa?

 

bạn thấy cô đơn

 

2.

tôi chỉ có

trái tim ngu ngốc để đổ lỗi

 

tôi đã khóc

như đứa trẻ mất mẹ

 

tôi cố gắng

tìm ra cánh cửa bí mật

của trái tim bạn

để thoát

 

3.

có một bầu trời

tôi nhìn thấy giọt nước mắt đã làm mình bị mù

một bức tường độc ác và im lặng

 

4.

bạn ám ảnh tôi

như một con ma

như một tế bào bị lạnh

như cái chết

 

không phải bạn mất tích

linh hồn bạn bị giam cầm

nằm đâu đó

 

vẫn chờ

bạn nở nụ cười

và quay lại…

 

5.

họ nắm tay bạn và hôn lên môi bạn

làm bạn tin

rằng bạn là người họ từng yêu và nhớ

 

họ sẽ viết cho bạn bài thơ

và hát để cho bạn ngủ

làm bạn tin họ

 

sau đó bạn thấy cánh cửa khóa chặt

họ không muốn bạn tìm lối thoát

và đó là lý do bạn chóng mặt

sau khi bạn hôn mà không phải là tình yêu

nọc độc của họ nhổ trong miệng bạn

 

họ cố quyến rũ bạn

làm cho bạn tin đó là tình yêu

nhưng sau đó bạn bị giam giữ

 

bây giờ

bạn cũng không biết khi nào mình được thả…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s