Categories
POETRY/THƠ

Nguyễn Lãm Thắng | eyes mystified (17)

returning in vengeance from a distant sea
I tried to quiet the churning blood within
the choking sheaths of white cloth
the hole in the sky
the vessels laden with souls
grounding tires
severed tongues
sputtering of sandy soil
the red eyes
can’t you hear
the waves shrieking in perpetual tears
the vessels of recollections
me

By Nguyễn Lãm Thắng, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

eyes mystified

the catastrophe of the day

the heavens shaking

the extreme cold

the deadened smile on chapped lips

my idle feet trekking

the street

the lonely street lamps

dripping 

a soul bleeding 

returning in vengeance from a distant sea

I tried to quiet the churning blood within

the choking sheaths of white cloth

the hole in the sky

the vessels laden with souls

grounding tires

severed tongues

sputtering of sandy soil

the red eyes

can’t you hear

the waves shrieking in perpetual tears

the vessels of recollections

me

the forty-years of abnormal breathlessness

and you’re headstrong

pulling out your hair

in a dead wind grinding down our hearts

the words stuck in our throat

muddy

suppressed

the exhaustion

the exhaustion in the burning of your bones

we’ve hung our lives upon the barbwires of the last century

faith after the wind fell by the wayside

let us close 

our eyes

with our eyes

closed

the pathways are nothing but the scent of smoke

the forming pathways after death

locking up the dawn

the severe bleeding asthma attacks

we’ve been dead  

since the last century

 

ánh mắt đơ đơ

ngày tàn khốc

trời động

lạnh vô cùng

môi khô chết nụ cười

chân lang thang anh

góc phố

cột điện cô đơn

rêu nhỏ giọt

hồn máu

từ biển xa quay về trong quay quắt hờn căm

anh nhủ máu mình cúi xuống

những vòng khăn trắng xoá

chân trời lủng

toa tàu chở nặng những linh hồn

trên bánh xe

cắn lưỡi

cát bay

đỏ mắt người

em có nghe

tiếng sóng gào thét bằng nước mắt chung thân

những con thuyền ký ức

anh

bốn mươi năm tật nguyền hơi thở

em

dúi đầu bứt tóc

cắn tim mình trong chiều gió chết

những lời nói trong cuống họng

đầy bùn

bẹp dí

rã rời

rã rời đốt xương em

ta treo đời nhau trên dây kẽm gai thế kỷ trước

những niềm tin theo gió rụng dọc đường

hãy nhắm mắt

chúng ta

đã

nhắm mắt

những con đường chỉ còn trong mùi khói

những con đường mọc lại phía sau cái chết

khoá chặt ban mai

những cơn suyễn bạo hành rỉ máu

chúng ta

đã chết từ thế kỷ trước

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 replies on “Nguyễn Lãm Thắng | eyes mystified (17)”

đại dương
từ
những giọt nước mắt
các vì sao

ảnh khoả thân
trong lướt sóng
trên ngân hàng

vũ trụ
trong gương
các vũng nước

tổ tiên
Những cái ác
những cái tốt
trên con đường ước mơ
vào bộ nhớ

mỗi hơi thở
một làn sóng
trong đầu
lịch sử
của nhân loại

Liked by 1 person

em gái
chúng ta ở đó
để mặc mà
những gì chúng tôi đã làm sai
và ác
nhiều người khác

sự trả thù
về chấn thương
chúng ta phải
chấn thương gây ra của chúng ta
mà của người kia
giám sát hàng ngày
và duy trì

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s