Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | When the poet’s bones are broken, how do you read a poem (241)

and you’ve half swallowed her legs
since she kept struggling
on the annoying bed
we exist
steeped in our blood

not in a quiet voice
but loudly you read out the poem

your voice unfurls
across the surface of the water
overflowed into the classrooms, the schools
the streets, flooding the intersections

not some crush
your love is significant

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

When the poet’s bones are broken, how do you read a poem… 

 

the violent cracking sounds of broken bones 

lingered, tonight she’s digging you out

of the misery

with her broken hands

 

and you’ve half swallowed her legs

since she kept struggling

on the annoying bed

we exist

steeped in our blood 

 

not in a quiet voice

but loudly you read out the poem

 

your voice unfurls 

across the surface of the water

overflowed into the classrooms, the schools

the streets, flooding the intersections

 

not some crush

your love is significant

 

you tenderly hold a foot in your hands

nurtured it, into little children

set them a place in history

where we play, where 

there’s more bread than meat, where

roast meat never gets a chance to burn, where

they suck out all the marrow of the consonants

and split out the vowels, where

it would fracture your bones as they chew and spit

 

this is a love of magnitude, where

there’s not just one quiet voice

not something you could catch in the wind

if you listened hard enough…

 

Làm thế nào để đọc một bài thơ, khi xương của nhà thơ bị gãy… 

 

tiếng rắc rắc vẫn còn tạo ra âm vang

dữ dội, đêm nay nàng đang đào bới bạn 

ra khỏi sự khốn khổ 

bằng đôi tay gãy xương của mình

 

bạn đang nuốt chửng đôi chân của nàng

vì nàng cứ vùng vằng chuyển động

trên chiếc giường vướng víu này

chúng ta tồn tại bằng cách ngâm mình trong máu 

của chúng ta

 

đây không phải là một giọng đọc thì thầm

bạn đang đọc to một bài thơ 

 

giọng bạn phát ra 

chạy trên mặt nước

tràn ra trong trường học 

ngập các ngả tư của thành phố 

 

đây cũng không phải là một tình yêu nhỏ

tình yêu của bạn rất lớn

 

bạn nâng niu bàn chân bằng đôi tay

nuôi dưỡng, hình thành những đứa trẻ

xếp chúng vào trong lịch sử 

chỗ chúng ta vẫn chơi, nơi

bánh mì nướng nhiều hơn thịt, nơi 

thịt nướng lâu bị cháy, nơi 

họ hút tủy xương của bảng chữ cái

và phun ra các nguyên âm, nơi 

họ nhai và nhả ra làm xương của bạn bị gãy

 

đây là một tình yêu lớn, nơi

không phải một giọng thì thầm 

không phải như những gì bạn lắng nghe

trong gió…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

7 replies on “Lê Vĩnh Tài | When the poet’s bones are broken, how do you read a poem (241)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s