Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | No one left in the bars midwinter (35)

It’s a place that stands for equality
Not for beers and banter
Even the light in the corner is sacred
As the star that shines in one’s eyes

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

No one left in the bars midwinter

Except for Poetry

 

What say Poetry?

Are there words powerful upon the destruction of the world?

When Poetry has no meaning

 

As a young woman arrives with an entire village

Where there were the echoes of Poetry’s song

Breaths of sorcery

 

Poetry is a woman inside a woman

A miracle inside a miracle

The sorcery within the vernacular

One-quarter of a heart

The man that loves Poetry sits singing

 

It’s a bar

Belonging to returning survivors

Not a place for drinking

It’s a place that could freeze even the Sun

Not a pile of tainted envelopes

Each time Poetry peels it open

Frees the hissing

Humiliation 

 

It’s a place that stands for equality

Not for beers and banter

Even the light in the corner is sacred

As the star that shines in one’s eyes

 

A bar, an unknown city, the freeze of an entire horizon, a meaningless promise that will never happen…

Don’t randomly throw stuff above the law

Poetry shouldn’t be scraps of paper

Drawing of a woman lying down both arms wide open, resigned

 

What does it mean, when a woman is in a place like that?

Not something Poetry wants to know

As for us?

We are overwhelmed with a thin air

of gravity… 

 

Poetry be crest the young woman with hope

Those fallen dreams of winter

In a bar full of strangers

Their breath ice on the window 

 

Not as Poetry predicted

The young woman climbed onto the window ledge

Affixed a name tag on her chest

Dancing on her toes

Removing the crest

Discarding all her clothes

Not so anyone could see

But so it would be easier to slide across the ice 

For the formation of a magnificent 

Rainbow

 

The glass of wine finished. Poetry no longer has an imagination

A red skirt, the toes on the window ledge

The white dawn, the time Poetry couldn’t catch a breath of the wind

The mist at all

Including the deers in fairytales 

In the fall

 

She undoes the ridiculous mess in Poetry

The day Poetry left her

To get married

_____

 

Gần như tất cả mọi người đã rời quán rượu giữa mùa đông

Ngoại trừ Thơ

 

Làm sao Thơ có thể nói?

Có ngôn từ nào đủ sức làm cho thế giới sụp đổ?

Trong khi Thơ chưa bao giờ có nghĩa

 

Khi cô gái đến và mang theo cả một ngôi làng

Nơi mà Thơ từng hát âm vang

Những hơi thở làm bằng phép thuật

 

Thơ là người phụ nữ bên trong người phụ nữ

Phép lạ trong phép lạ

Phù thủy trong ngôn từ

Như một phần tư

Trái tim người đàn ông yêu Thơ đang ngồi hát

 

Đó là quán rượu

Của những người còn sống sót trở về

Không phải là nơi đi tìm đồ uống

Đó là nơi đông lạnh cả mặt trời

Không phải những chiếc phong bì bẩn thỉu

Mà khi Thơ bóc ra

Tất cả mọi người đều nghe vết nứt

Tủi nhục

 

Đó là nơi mang lại sự công bằng

Không phải chỉ uống bia ngồi lê đôi mách

Cả bóng đèn trong góc quán cũng thiêng liêng

Như ngôi sao chiếu vào ánh mắt

 

Một quán rượu, một thành phố lạ, sự đông lạnh của cả bầu trời, một hứa hẹn không bao giờ có nghĩa…

Đừng ném thia lia lên trên luật pháp

Thơ đừng làm giấy nháp

Vẽ một cô gái đang nằm thả cả hai tay

 

Một cô gái ở một nơi như thế, là gì?

Đó không phải là điều Thơ muốn biết

Còn chúng ta?

Chúng ta ngập vào một làn không khí mỏng

Nguy cơ…

 

Thơ niêm phong cô gái bằng niềm hy vọng

Những giấc mơ mùa đông té ngã

Vào quán rượu những người xa lạ

Hơi thở của họ bên cửa sổ đã đóng băng

 

Không như Thơ dự đoán

Cô gái trèo lên cửa sổ

Gắn một bảng tên lên ngực

Và nhảy múa trên những ngón chân

Cô cởi bỏ niêm phong

Và cởi luôn quần áo

Không phải cho ai xem

Mà là để dễ trượt đi trên băng tuyết mùa đông

Thành một cầu vồng

Lộng lẫy

 

Ly rượu đã hết. Và Thơ không còn sự tưởng tượng của mình

Chiếc váy đỏ, và những ngón chân trên cửa sổ

Bình minh trắng, và những lần Thơ không kịp thở

Sương mù

Cả những con hươu trong câu chuyện cổ

Mùa thu

 

Nàng gỡ những nút thắt vô lý của Thơ

Ngày Thơ chia tay nàng

Đi lấy vợ

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

8 replies on “Lê Vĩnh Tài | No one left in the bars midwinter (35)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s