Categories
POETRY/THƠ

Nguyễn Thị Phương Trâm | Ba mươi lăm năm ta còn nhớ chăng ? (94)

“The Happy Refugee”

Memories of a nine year old:

Under the cover of night, a ten by five metre boat drifted pass Phu Quoc island. It’s engine gone. The thirty souls on the fishing vessel prayed, twenty nine Catholics, a Buddhist and a barrel of fresh water. Hope propelled them, faith kept them alive.

Chút nhớ của bé chín tuổi:

Trong màn đêm chiếc thuyền năm mét ngang và mười mét dài trôi ngang đảo Phú Quốc. Máy của nó đã vô dụng. Ba mươi linh hồn trên tầu câu cá trầm lặng cầu nguyện, hai mươi chín thân công giáo, một người phật giáo, chung một lu nước ngọt. Hy vọng đẩy họ bước tới, đức tin đem đến cho họ sự sống.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

“The Happy Refugee”

Memories of a nine year old:

Under the cover of night, a ten by five metre boat drifted pass Phu Quoc island. It’s engine gone. The thirty souls on the fishing vessel prayed, twenty nine Catholics, a Buddhist and a barrel of fresh water. Hope propelled them, faith kept them alive.

Chút nhớ của bé chín tuổi:

Trong màn đêm chiếc thuyền năm mét ngang và mười mét dài trôi ngang đảo Phú Quốc. Máy của nó đã vô dụng. Ba mươi linh hồn trên tầu câu cá trầm lặng cầu nguyện, hai mươi chín thân công giáo, một người phật giáo, chung một lu nước ngọt. Hy vọng đẩy họ bước tới, đức tin đem đến cho họ sự sống.

Những ngày đầu thu vẫn mang đầy nắng ấm mùa hè…
Tặng ba má, chị và hai em.
Ba mươi lăm năm ta còn nhớ chăng ?
Tuổi thơ như nghìn trùng trong giấc mộng
Một bộ ca rô may mừng giao thừa
Cuối năm cụt rún đáy thủng dép không.
Cha ta họ bắt nửa đời còn măng
Ngây ngô ta quàng khăn đỏ thiếu nhi
Trông mẹ đan giỏ cho thêm miếng gì
Còn chị bỏ học lang thang phố thị.
Đâu chi những ngày mùa hè nắng bụi
Tắm mưa về chiều đưa thuyền rãnh trôi
Ngoại làm bánh đúc chấm nồng mắm tôm
Năm xu mẹ để tôi đã giám trôm!
Bỏ ngang lớp ba ta theo đít chị
Trên chiếc ghe nhỏ chúng tôi ra khơi
Chị tôi mười một như là mẹ cha
Để mong bố mẹ cách xa ngàn trùng.
Con tàu mười thước bốn ngang lềnh bềnh
Năm ngày trên biển bốn mươi người đi
Con tàu đánh cá ân nhân đạo hồi
Vượt qua Thái Lan những ngày đã trôi.
M (2016)

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s