Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Nguyễn Văn Thiện | April (48)

April begins with the tired hearts learning how to spell happiness. The passing rain in dreamy sketches of the mountains and rivers, the image of a familiar yet unfamiliar face, not of yesterday nor exactly the face of tomorrow. In the minutes upon the sunrise the change of heart, upon the return of the wind, there were such turns of events.

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm 

April

April begins in an eclipsed garden, in the immersing sounds of cicadas from within the heart of people. The poets continued their milling and grinding down of the words in their poems, the self-absorbed writers in their minds a storage of convoluted plots and shredded desperate ideas. The self-serving autocrats with their hands in each other pockets pleased themselves.

April begins with an arrogant salivating battalion spitting at a red hot summer far in the distance. A friend, in a moment of thoughtful brilliant glory doved into poetry with the intention of suicide. But did not succeed, surely! Since the dictators after patting themselves on the back came to the humiliating conclusion that in this world, no one could escape being discovered when they selfishly helped themselves!

April would begin as though a fish would waved its tail in welcoming the summer…

April begins with a communal possession of the dead. When the last drop of water in the mead disappears, it’s when the delusions begin to appear. Like a miracle that happens all at once in an obedient herd of sheep at the side of the road chewing on grass, upright and narrow begin to adorn suits and ties, to attend commemorations. In moments, the sea of people like waves indiscriminately overwhelmed everything. The craziest of ideals exploded, spread like wildfire in the dry period. All thought they were above the other or they were higher up there at the top of a tree. So much so that some thought they were flying atop humanity, with a pair of redwings, with the cilium and feathers of a bird.

The entire crowd deranged, no one bothered to ask themselves, how in the end, they were going to safely land back on the ground.

April begins with the excavation of the deep dark crevices that could never be again made whole. The crowds on this side shouting at the crowd on the other side, back and forth, the chaotic racket waiting for the return of a hot sunny April with the Sun up high. Humiliating each other, pointing out each other’s faults, poking fun at each other… There was a time, the swearing, the insults were resolved with artillery to the obliteration of the flesh and bone. Now it seems not many could see the deep crevices, but there they were from the very bottom of those dark pits tried to shed light, the fissures, they were fully aware of their strength in the divide.

It’s not the Lam river, not the Gianh river, not Bến Hải, not some kind of river with two sides, but the heart of humanity in a moment of despair, calling upon the angry waves, calling upon the deep moats, calling for the fortification of the hoe and hacksaw, to prove that they’re on the winning side, flying over the heads of humanity with cilium and feathers of birds not the fresh blood of their fellow citizens…

April begins with an odd record: More than three million butterflies together flew to the top of Mount Chư Mang! Something that has never happened before. Amidst the steaming burning sunlight, the butterflies of all shapes, sizes and colours overwhelmed the mountain like tidal waves after an earthquake. A brilliant halo in seven hues at the mountain peak inviting welcomed them drew them up. The swarms of butterflies were drawn towards it by some kind of transcending power at the height of summer. The sounds of singing blended in with the laughter and tears, the sounds of feet rubbing against each other, the rustling sounds of lazy falling broken wings. The nymphs exhausted, lay scattered along the side of the road, moanful their eyes glued to the old butterflies flowing across the side of the green mountain…

April begins with the tired hearts learning how to spell happiness. The passing rain in dreamy sketches of the mountains and rivers, the image of a familiar yet unfamiliar face, not of yesterday nor exactly the face of tomorrow. In the minutes upon the sunrise the change of heart, upon the return of the wind there were such turns of events. Adding an accent you might end up with a cool game of hiding and seeking, adding a dot meant the full stop of someone else’s marriage, the absence of accents, their husbands, the punctuations belonging also not to anyone… Why isn’t April a certainty like the wind, not fragrant like the streams high in the mountains, not a clear affirmation of the simplicity of such truths like if we were to walk we would then reach our destination, the cool summer rain in front of us? Why must we wander around deceiving the deep dark holes, turning them into tall walls of roundabout promises?

The end of April, the end of the horizon, the winds and storms brewed, the hoarding of knives and swords ready for an expedition of blood and bone in the river? Why would there be within the exodus of butterflies the warning signs of such a strange turn of events…

Eventually, all will be gone, the sea of crazy people, the dictators, the arrogant army men, even the festive sounds of cicadas, the hiding and seeking of happiness, all will leave, as the seasons follow one another, leaves.

   

Tháng Tư

Truyện ngắn Nguyễn Văn Thiện

  Tháng Tư bắt đầu bằng tiếng ve rộn ràng trong những tâm hồn và khu vườn u tối. Các nhà thơ lại tiếp tục bỏ thơ vào cối giã, các nhà văn ưa triết lý vụn vặt và xây dựng những cốt truyện lộn lèo lại hào hứng vung tay. Các nhà độc tài lại đút tay vào túi quần tay nọ bắt tay kia xoa xoa tự sướng.

Tháng Tư bắt đầu bằng một bãi nước bọt của bọn kiêu binh nhổ vào mùa hè đỏ lửa còn đang nằm chờ phía trước. Bạn của ta, trong một phút huy hoàng sáng chói của tư duy đã lao đầu vào thơ định tự sát. Nhưng rồi bạn sẽ không chết, đương nhiên! Vì các nhà độc tài sau khi xoa tay tự sướng thì bỗng bẽ bàng nhận ra rằng, thế giới này không có ai lại tự nâng bi của mình mà không bể! 

Tháng Tư mới chỉ bắt đầu như chú cá quẫy đuôi trước cửa mùa hè…

Tháng Tư bắt đầu bằng những cơn lên đồng tập thể. Khi giọt nước cuối cùng trên thảo nguyên biến mất, là lúc những cơn hoang tưởng vừa xuất hiện. Như một phép màu được thực hiện cùng lúc trên bầy cừu đang ngoan ngoãn bên lề đường gặm cỏ, bỗng nhiên áo mũ xênh xanh thẳng hàng thẳng lối như đang tham dự một lễ diễu hành tưởng niệm. Thoáng chốc, biển người đã như sóng trào dâng cuồn cuộn. Những ý tưởng điên cuồng nhất được dịp bùng phát dữ dội, như đám cháy rừng mùa nắng. Ai cũng tưởng tượng ra rằng mình đang ngồi trên đầu người khác hoặc đang ngồi cao trên tít tắp ngọn cây. Thậm chí có người đinh ninh rằng mình đang bay trên đầu nhân loại, bằng đôi cánh màu hồng, bằng lông mao lông vũ của loài chim.

Cả một đám đông loạn não, không một ai nghĩ rằng, rồi đây, bằng cách nào, mình sẽ hạ cánh an toàn…

Tháng Tư lại khởi động những hố sâu thăm thẳm không thể nào hàn gắn. Đám đông bên nọ réo gọi đám đông bên kia mà chửi và ngược lại. Những âm thanh cuồng loạn âm ỉ chỉ đợi tháng Tư về nắng cháy lại vút lên cao. Làm nhục nhau, kể tội nhau, lêu lêu nhau… Có một thời, tiếng chửi bới, tiếng lăng mạ đã trở thành bom đạn nát thịt tan xương. Bây giờ, có vẻ ít người nhìn thấy hố sâu, nhưng từ tận cùng sâu thẳm dõi lên, hố sâu biết rất rõ khả năng ngăn cách của mình.

Không sông Lam, không sông Gianh, không Bến Hải, không phải con sông hai bờ nào hết, mà chính là lòng người trong giờ phút điên cuồng nhất, đã gọi về sóng dữ, gọi về hào sâu, gọi về những lưỡi cuốc lưỡi mai công sự, để chứng minh bằng được mình đang ở phe thắng cuộc, đang bay trên đầu nhân loại bằng lông mao lông vũ của loài chim chứ không phải bằng máu tươi đồng loại…

Tháng Tư lại bắt đầu bằng một kỷ lục lạ lùng: Hơn ba triệu cánh bướm đồng loạt vỗ cánh bay lên đỉnh Chư Mang! Chuyện chưa từng xảy ra, người già nhất cũng chưa từng được thấy. Giữa cơn nắng cháy khét mù trời, cơn bão bướm đủ màu sắc và hình dạng nô nức tràn lên như sóng thần sau động đất. Trên đỉnh núi xuất hiện quầng sáng sặc sỡ bảy màu mời gọi, níu kéo. Lũ bướm bay theo một lực hút bí ẩn nào đó giữa đỉnh trời mùa hạ. Tiếng hát chen tiếng cười hòa vào tiếng khóc, tiếng chân va nhau, tiếng cánh rụng lông rơi lả tả. Bọn bướm non mệt lả, nằm lại thoi thóp bên đường, rên rỉ nhìn theo lũ bướm già đang tràn lên vách núi màu xanh…           

Tháng Tư bắt đầu với những trái tim mệt mỏi nằm im tập đánh vần một bài học về hạnh phúc. Cơn mưa thoáng qua vẽ lên núi lên sông những nét mơ hồ về một gương mặt nào đó không quen không lạ, không phải của hôm qua cũng chưa chắc đã mai sau. Chút nữa nắng lên sẽ thay hình đổi dạng, mai kia gió về sẽ bãi bể nương dâu. Bỏ dấu huyền vào sẽ là trò trốn tìm thú vị, dấu nặng vào sẽ là của người ta, thêm dấu ngã nữa là vụn vỡ, không dấu không thanh cũng không phải của mình…Vì sao tháng Tư không an nhiên như gió, không thơm lừng như suối trên núi cao, không minh định rõ ràng những chân lý giản đơn rằng cứ đi rồi sẽ đến, rằng phía trước là cơn mưa mùa hè mát rượi? Sao cứ phải quẩn quanh dối lừa hố sâu thành cao hứa hẹn vòng quanh?

Cuối tháng Tư, chân trời xa đang ủ giông ủ gió, đang tích tụ gươm đao để tiếp tục cuộc viễn chinh bể xương sông máu? Sao trong cánh bướm thiên di đã ngấm ngầm báo động những thay đổi lạ lùng…

Rồi cũng sẽ ra đi hết thảy, những biển người loạn não, những gã độc tài, những đứa kiêu binh, cả tiếng ve rộn rã, cả trò trốn tìm hạnh phúc, tất cả rồi sẽ ra đi, cho mùa nối tiếp mùa, đi mãi.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s