Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | knowing not how to write, Poetry can be nothing but a dream (248)

only your voice remains
the clouds, the flowers, the rain may attest to that
a snail have crossed our path
damp and unhurried

in the dark
there’s a voice still
But how may I ever find your face?

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

knowing not how to write, Poetry can be nothing but a dream

—————–

crossing the meadows

in an Yến Lan’s dream long ago

the long beard ferryman’s

tales of love

under the moonlight

 

there were no explosions

of old gas tanks

on Tiên Lãng’s meadows

 

the dreams of all the long beard ferryman 

crossing the rivers

now gone

upon the arrival of merchants

filling up the rivers to sell land

 

they carry with them not Poetry

they walk along a path

where the vernacular is useless

hence they’re always curious taking pictures

not to up on Facebook

but for rezoning

 

oblivious along the path 

the collapsed bridge built upon the vernacular

it seemed for sure

much was dropped

much was gone

 

only your voice remains

the clouds, the flowers, the rain may attest to that

a snail have crossed our path

damp and unhurried

 

in the dark

there’s a voice still

But how may I ever find your face?

— 




không biết viết văn xuôi, thôi thì Thơ cứ là một giấc mơ

—————–

băng qua những cánh đồng

trong giấc mơ ngày xưa của Yến Lan

người chèo đò để hàm râu dài

kể những câu chuyện tình

cùng ánh trăng thơ mộng

 

trong câu chuyện không có tiếng nổ

của những bình ga cũ

trên cánh đồng Tiên Lãng

 

tất cả những giấc mơ ngày xưa của người chèo đò ngang sông

để râu dài

bây giờ đang bỏ trốn

khi những người lái buôn tới

lấp sông bán đất

 

họ không mang theo Thơ

họ đi dọc những con đường

ngôn ngữ thành vô dụng

nên họ hay tò mò nhìn quanh và chụp ảnh

không thể đưa lên phây – bút

mà đưa vào quy hoạch

 

ngẩn ngơ dọc theo con đường

có một cây cầu ngôn ngữ đã gãy

như thể chắc chắn

có nhiều thứ

đã rơi

 

chỉ còn giọng nói của em

đám mây nói, bông hoa nói, giọt nước nói

con ốc sên bò ngang chúng ta

chậm và ẩm ướt

 

trong bóng tối

đành là vẫn nghe giọng nói

nhưng làm sao tôi nhìn thấy gương mặt của em?

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s