Categories
POETRY/THƠ

Hoàng Xuân Sơn | A F I E L D B L E A C H E D W H I T E I N S P R I N G (10)

you won’t be able to hear the tinkling sound of music
rinse and dry
adding salt to the wound
the fire high at its peaking
level of dire straits

By Hoàng Xuân Sơn, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

A    F I E L D   B L E A C H E D   W H I T E   I N   S P R I N G

 

                                            [white like eyes 

                                            rolled upward. Mường Khương]

 

in passing, I saw your poem.   your

icily cloaked in a spectrum of colours

where shimmered dormant is a love story

seemed to have shattered my slumber

wholly flooded the frontier of coexistence

 

we’re the veins, vessels, bits and pieces

the breathing beneath the leaves

and dampness being the night

 

there’s no life left in plastic

the bottles collecting dust

the labels peeling the seal hidden

I find my way back to Phố Cẩm

a regal feral cat

saw nothing but chunks of nephrite

mulch covered springs

the dark eyes, the deep dark bottom of a lake

buried in the sandy banks a maple leaf

the season wiggling with the changeable wind

 

you won’t be able to hear the tinkling sound of music

rinse and dry

adding salt to the wound

the fire high at its peaking

level of dire straits

B  Ạ  C  H   H  Ó  A   Đ  Ồ  N  G   X  U    N

 

                       [trắng như mắt

                        dã.         mường khương]

 

tôi nhác thấy bài thơ em.  của bạn

choàng rất lạnh một gam màu

nơi chuyện tình riu ríu ngủ

hình như cùng đổ vỡ giấc tôi

đã tràn thấu biên cương trùng cảm

 

chúng ta còn gân mạch li ti

thở dưới lá

và ẩm ướt thì đêm

 

nhựa đã không còn sức sống

đóng chai hàng bụi

nhãn bong con dấu ẩn chìm

tôi lần mò về cẩm phố

tơ lụa mèo hoang

chỉ thấy đá mù nhấp nhô

suối cỏ mùn

con mắt đen là đáy hồ thẳm

bờ cát vùi nông một lá phong cầm

gió chở mùa lung leng

 

em sẽ không còn nghe tiếng leng keng sóng lùa tâm nhạc

rửa sạch và đắp khô

muối dự phần da thêm bỏng rát

lửa cừ đã chín

độ trầm luân

 

h o à n g   x u â n   s ơ n

{26 tháng tư 2016}

NB.

 

In general, I feel rather lost translating HXS’s poetry. Reading Vietnamese poetry at first glance I generally capture the mood, but never truly grasp the plot until I translate it, equating to fully reading the work. I don’t know if it’s the East meet West scenario here, but I do feel like I’m doing an excavation of the poet’s vernacular.

 

In trying to understand the poet’s vernacular I often find myself reading newspaper articles and watching thirty-minutes Youtube videos like I did today on “đá mù”- how buying an uncut piece of nephrite is like gambling! The randomness of my general knowledge has unexpectedly expanded in the most interesting way.

 

My conclusion to all this; don’t let incomprehension stop you from taking that step into the total unknown. What you will find is more than the poem, or for that matter, the story, the poet, the writer. What you will find ultimately is the curiosity of a child. The inner child.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s