Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 10:13 – April, when the tank entered the city

and those pushed to the side
after an unruly engagement
no one wants to remember
the rules of deception

but the inspiration that they’ve given you
a resounding echo
like the sound of 105mm Cannons
in your backyard, the battering
When will it stop?

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

April

when the tank entered the city

you were in a deep dream

kicking

 

a fleeting foreboding

there’s a commander with a to-do list

once he was off the beaten path

entered the city.

 

and those pushed to the side

after an unruly engagement

no one wants to remember

the rules of deception

 

but the inspiration that they’ve given you

a resounding echo

like the sound of 105mm Cannons

in your backyard, the battering

When will it stop?

 

you loved once

a consuming love

but now our single desire was drowning

as we headed for the sea

a fragile vessel overflowing with the human fate

the frivolity.

while they claim you are free

with no demons to fear.

 

April

the women in white

in the noon light

devoted 

free

no worries

like nye.

at the threshold of nirvana

titbits as likely as a child’s tale.

 

in conclusion

no one dares to write down anything

until

The ôsin won.

_____

 

tháng 4

khi tăng vào thành phố

bạn vẫn còn chìm trong cơn mơ

co giật

 

một cảm giác thoáng qua

người chỉ huy với danh sách những việc cần làm

khi ông ta đã ra khỏi đường mòn

trên đường về thành phố…

 

và những người bị ra rìa

sau cuộc chơi quá nhiều lần phạm luật

ai cũng muốn quên

luật chơi gian dối

 

nhưng cảm hứng mà người ta mang đến cho bạn

vẫn vang dội

như tiếng đại bác 105 ly

nã vào phía sau nhà bạn

không biết khi nào mới im?

 

bạn đã một lần yêu

nhưng tình yêu bị ăn mòn

bây giờ mọi người chỉ có nhu cầu chết đuối

khi cắm đầu ra khơi

chiếc thuyền mong manh chứa những phận người

nông nổi…

trong khi người ta nói rằng bạn đã được tự do

không còn lo ma quỷ…

 

tháng 4

những người phụ nữ trong tà áo trắng

trưa nắng

cam kết

tự do

khỏi lo

như tết…

ngưỡng cửa của thiên đường

nhiều chuyện như chiếc lưỡi của trẻ con…

 

và cuối cùng

không ai dám viết xuống bất cứ điều gì

cho đến khi

ôsin thắng cuộc…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s