Categories
PROSE

Nguyễn Thị Phương Trâm | 106

By Nguyễn Thị Phương Trâm 

Stripped back and bare, the soul of my mother’s land, by my hand, my flesh exiled. 

I don’t know where to begin, sometimes I feel utterly lost. By the very bones that were cultivated in the narrow alleyways of Saigon, my decaying flesh are now in the land of the free.

I’m standing behind the counter dispensing prescription to strangers who deemed my grasp of the Australian accent amazing. I’m stunned, I’m silenced.

I had turned ten in the refugee camps, it was the first makeshift camp on a boat jetty on a small island in Thailand. I remember my brother losing a tooth before we had moved on to the next camp. 


Lốm đốm như hai nốt muỗi cắn, tôi dậy thì giữa thời gian trong những trại tị nạn. Tôi hay một mình trên bãi biển, tôi khờ khạo không lanh lẹ như chị hai. Chị tôi lẫn đẩy xếp hàng lãnh lương thực mỗi ngày. Ôi những gói mì tôm thơm phức. Mẹ tôi thì trong góc lều ôm hai đứa em tôi. 

The daily life on the jetty by the tiny coastline precarious. Getting there was even more interesting. Chusan, our one man rescuer alone on a fishing vessel dropped us off at low tide, on an empty beach a distant from the island village. 

Chusan tall and lean, tattoos his preferred dress code, head completely shaven except for a long plaited ponytail. As it turns out through my father’s grasp of English and hand gestures, Chusan was a God fearing Muslim, his grandmother was of Vietnamese heritage. We will never know why he was out there alone, but he was the angel who saved us. Twenty nine Catholic souls and a young man of Buddhist faith. After five days stranded around the gulf of Thailand with the old engines on its last breath the very first night, Chusan found us. 

Bác Tư đeo kính mắt với cặp mắt rất hiền, tôi không nhớ nghe bác nói bao giờ. Trong cái xuồng máy tí ti nồng mùi dầu, chị hai ôm tôi dưới miếng ván màu xanh dương (hình như là vậy). Bác Tư không nói gì, chín với mười một im re như bác. Ba má tôi lúc đó chắc xót ruột biết bao, chịu thôi, gia đình tôi phải chia ra hướng về con tàu 5×10 mét vuông. Từ thành phố về, trắng bóc, ngơ ngác như nai vàng. Mùi dầu cho đến ngày nay, mỗi khi đi ngang qua cây xăng là tôi buồn nôn, vọng lại trong mũi tôi nồng mùi ói mửa. 

Bác Tư đi Mỹ, không biết bây giờ bác ở đâu, có đoàn tụ được với vợ con bác không. Tôi thật sự không nghĩ tới cho đến giờ phút viết xuống những dòng chữ này. Cuộc đời một cái vèo đã bốn mươi năm. Tôi chỉ muốn chia sẻ với bác một lời cảm tạ, trong đầu đời tôi, bác là một quý nhân phù trợ – cháu cám ơn bác.  

 

21st February 2021

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s