Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | MY HOMELAND A HUNDRED YEARS AGO – 10

a feeble desperate fight
sometimes with us unjust
gaping horrific injustice
numbing
we’re aching like children
the borough full of innocent laughter
laughter feeble like rotting wood
we’re perfect, hence we need not measures of sadness
without regret
child do you know
nevermind…

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

night

child, you’re at ease in your own skin grew

in the curls on your forehead clouds flying

in father’s skin hues of yellowed grass awakening

mother’s skin hues of love

wrapped in mother’s yoke the ages of your life

in your nakedness 

the forest trees darken

 

the day father left for the forest

a chick left the nest wandering

the springs kept secret the sadness in mother’s eyes

bazan hues vast hues of sleep

how could you have known

the border without a footprint…

you could but chase butterflies in far off dreams

wild grass scatterings of flowers

the forest far away…

and the butterflies long ago are no more

 

the days preparing for you, child

all her strength mother almost lost

both her hands dry and cracked

eyes cloudy in storms

the reed as desolate as long hair

mother breathing via the arid branches

when the forest left

 

night

your chamber yet with a fire stove

covered with plastic unsustainable as smoke

mother often said: the woods have forgotten us

the woods are sound asleep in bustling hotels

bustling offices…

 

mythical trees

mythical trees DamSan dare ever cut down

now unavenged spirits chopped into steps in mansions

night returning in haunting cries

 

celestial gods

centuries of powerful gods

now lies under the rangers hammer…

 

a feeble desperate fight

sometimes with us unjust

gaping horrific injustice

numbing 

we’re aching like children 

the borough full of innocent laughter

laughter feeble like rotting wood

we’re perfect, hence we need not measures of sadness

without regret

child do you know

nevermind…

 

*

 

night

an unjust spirit, a single tusk elephant returning each night

wrecking mother’s fields

elephants ignorant of urbanity

eyes wide open swallowing sadness

sadness with no reason for recompense

 

elephant’s eyes like scars

petrified of chainsaws and fire

the forest seeping blood

valleys tumbling with recall

shattering the surrounding

smoke burning forest like walls sealing tight all debts

no term left for the past

where shall be the sound of chainsaws?

 

night

resounding lengths of this sightless borough

child, your eyes

has seen smoke flying as glorious as the wind

_____

 

đêm ơi

em lớn lên màu da nhẹ nhõm

với áng mây bay trong vầng tóc xoăn trên trán

em thức dậy từ nước da của cha màu cỏ úa

nước da của mẹ màu yêu

chiếc yêng của mẹ quấn tuổi đời của em

sự trần truồng của em

làm cây rừng tối thẫm

 

ngày cha vào rừng

chú chim non rời tổ bay lang thang

suối giấu vào lòng nỗi buồn trên mắt mẹ

màu badan mênh mang màu giấc ngủ

em làm sao biết được

biên giới không dấu chân người…

em chỉ biết đuổi theo những đàn bướm trong mơ xa mãi

cỏ dại và hoa chấp chới

rừng thật xa…

và đàn bướm của trò chơi ngày xưa không còn nữa

 

những ngày chuẩn bị em

mẹ gần như kiệt sức

hai bàn tay mẹ khô héo

hai mắt mẹ mây mù mưa bão

cỏ cô đơn như mái tóc dài

mẹ thở bằng những cành cây khô

khi rừng bỏ trốn

 

đêm ơi

căn buồng em nằm chưa kịp làm bếp lửa

che bằng tấm ni-lông tạm bợ như cơn khói

nhiều lần mẹ nói: gỗ đã bỏ quên chúng ta

gỗ ngủ quên trong lao xao khách sạn

trong lao xao văn phòng…

 

những cây thần

những cây thần ngày xưa DamSan không dám hạ

giờ thành oan hồn ốp bậc thang trong những ngôi biệt thự

đêm về khóc như ma

 

những vị thần linh thiêng

những vị thần uy quyền bao thế kỷ

đang nằm dài dưới dấu búa kiểm lâm…

 

cuộc chiến yếu ớt điên cuồng

và đôi lúc bất công với chúng ta

những bất công há hốc niềm kinh hãi

tê dại

nỗi đau chúng ta bây giờ như đứa bé

thơ ngây tiếng cười ngoài phố

tiếng cười như gỗ mục vì sự yếu đuối

ngỡ mình hoàn hảo không cần đo nỗi buồn

không hối tiếc

em có biết

mà thôi…

 

*

 

đêm ơi

oan hồn nào trong con voi một ngà mỗi đêm đang trở về

phá nương của mẹ

những con voi ngơ ngác đô thị

mắt mở to đang nuốt nỗi buồn

những nỗi buồn không lý do cáo lỗi

 

đôi mắt voi như 2 vết thương

hoảng sợ trước máy cưa và lửa

khu rừng máu ứa

những thung lũng ngã nhào theo trí nhớ

không gian tan vỡ

làn khói đốt rừng như bức tường đóng kín mọi món nợ…

quá khứ hết nhiệm kỳ

tiếng cưa máy về đâu?

 

đêm ơi

vọng âm dọc thành phố mù loà này

mắt của em

đã từng nhìn khói bay đẹp như gió

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s