Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | MY HOMELAND A HUNDRED YEARS AGO – 11

here’s the past
a falling leaf the day of your birth
a day began in lying
already aging
a day of reckoning
on hues of changing foliage fading bermudagrass
childish days picking at the heads
now bleeding unknowing

night be whom to be so painful
ears pertinently sweet drunk just but once
the village be what that the Sun and light
grew up in the night as a breath of the day
the borough be what that silenced you
silence be what to open still its palms

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

night

what do you want in the end

or is there nothing left to say

the words hoarse exhausted

they’re recording its sound regurgitating them each day

around

a stage

 

night searching for mother’s yoke

finding a yoke as white as clouds

flying like what happened here

had to be aching dear

 

night’s eyes then as though lost

confused searching for a river

Krông Ana tugging at a memory

forgetfulness one day be in our hands

a flower out of paper

 

mother’s yoke shall embrace this night

in dewdrops or your eyes child, the day you follow me home

sadness couldn’t be buried by the warm bazan red earth

souls ash red blood

couldn’t deepen the light

 

here’s the past

a falling leaf the day of your birth

a day began in lying

already aging

a day of reckoning

on hues of changing foliage fading bermudagrass

childish days picking at the heads

now bleeding unknowing

 

night be whom to be so painful

ears pertinently sweet drunk just but once

the village be what that the Sun and light

grew up in the night as a breath of the day

the borough be what that silenced you

silence be what to open still its palms

 

we’re powerless looking at the world

in a mirror stained with blood its true colour

look at the portrait child

erase for yourself

because history is you

 

history like a flood in passing leaving but a decrepit abandoned longhouse

in a sneeze a spectre

floating through the trees a woman her hair flying

falling like glass shattering self

shards cutting into memories

the aching pages

who will read 

not by any vernacular calling upon a name through words of recall of one sound asleep

lengthy documentations of a lifetime

lengthy documentation of a life long lost

 

who is left to call upon this name via the wooden door

how many black hair

how many black skin

How much tears?

 

as of tomorrow

a brilliant day mid-winter

mother will call upon their name

_____

 

đêm ơi

cuối cùng đêm muốn nói điều gì

hay cũng chẳng còn gì để nói

lời khan đã mỏi

người ta đang ghi âm và phát lại mỗi ngày

loay hoay 

sân khấu 

 

đêm đi tìm chiếc yêng của mẹ

gặp chiếc yêng màu trắng của mây

bay như câu chuyện này

phải đớn đau như vậy

 

lúc ấy ánh mắt của đêm như đi lạc

ngơ ngác tìm con sông

Krông Ana vùng vằng thành kỷ niệm

sự lãng quên mà một ngày kia chúng ta sẽ mang trong tay

một đóa hoa bằng giấy

 

rồi chiếc yêng của mẹ sẽ ủ ấm đêm này

với giọt sương hay mắt em ngày theo ta về

với nỗi buồn không thể vùi mình vào badan ấm

những tàn tro linh hồn máu đỏ

không thể làm ánh sáng sâu hơn

 

này đây quá khứ

chiếc lá rơi ngày em khóc chào đời

ngày bắt đầu giả dối

đang bắt đầu già cỗi 

ngày thú tội

trên đám lá đang đổi màu và cọng cỏ gà nhợt nhạt

ngày thơ chơi trò ngắt đầu 

giờ máu chảy không hay

 

đêm là gì mà đớn đau đến vậy

cái tai ương dịu dàng như một lần say

buôn làng là gì mà mặt trời và nắng

lớn trong đêm như hơi thở của ngày

thành phố là gì mà em im lặng

im lặng là gì mà vẫn mở bàn tay 

 

chúng ta bất lực nhìn quanh thế giới

trong tấm gương đỏ máu màu chính nó 

em hãy nhìn bức chân dung

rồi tự xóa mờ

em đã là lịch sử 

 

lịch sử như cơn lũ quét ngang để lại ngôi nhà dài xiêu vẹo không người ở

hắt hơi một bóng ma

bay qua tàn cây một người đàn bà xoã tóc

rơi như chiếc ly làm vỡ chính mình

những mảnh vỡ găm vào ký ức

những trang giấy buốt nhức

sau này ai đến đọc

không bằng ngôn ngữ gọi tên mà bằng chữ ký của người mê ngủ

những văn bản lê thê như một kiếp người

những văn bản lê thê mất hút cuộc đời

 

còn có ai gọi tên sau khung gỗ

bao nhiêu tóc đen

bao nhiêu da đen

bao nhiêu nước mắt?

 

sớm mai này

như một buổi rạng đông

mẹ đến gọi tên cho họ

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s