Categories
EPIC POEM/TRƯỜNG CA

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC POEM SHATTERED INTO WARM RAIN – 1

o country
a compelling game of fate
beg Thee laugh not at my rotting awry life
but in thy name, we’re on the verge of tears
frail timid alone
raining on the easing sweeping meadows
raining on grassy fields
raining…

by Lê Vĩnh Tài, translation Nguyễn Thị Phương Trâm

 

 

Thoughts of you child never left

o my country

wild grass like resounding bells of sunlight

flooded plains and arid lands

six months dry

six months of the Sun

 

the six months of red dust stinging bleary eyes

six fervent months rebuilding, anxieties

a mass of water turning into a trickle

the gourd left dry carried the water inside

floods turning into a stream

water in the gùi not in the river

more sweat than water

mother knows but there’s no other way

 

thirst curling into a question mark in our heart

hidden where are springs, are rivers?

frogs grinding their teeth, yet still the rain did not come

the rice in the fields choking

seedless husks

the fields far and wide

mother went to harvest not a single grain

 

the sunrises in the East and set in the West

night rolling into day

the fire circling back

rolled across the field a bloody bruise 

 

the rainbow craving the rain shedding on Thee

wind and dust lifted the Sun up high

an assemblage of light

crystal clear lead us into a dream

up mother’s worn ladder

 

*

the nation or your eyes child

drops dropping the blinding horizon

the stormy days

you’re wet if you’re late

floated against the origin is a tall mountain

Chu Yang Sin please let me

hence the lucid white sky and endless clouds

golden gales scattering billows of wild horses

pieces pulled from father’s chest

 

o country my country

when will my verses were written for Thee bloom

flowers’ roots clinging to the soil

as a child clings onto mother’s umbilicus

us clinging to each other

 

the morrow tomorrow

a flame that gave birth to Thee so icy and blue

a glance has given birth to Thee so hot and warm

what pained Thee so much…

as by your lips child

we sang and laughed

 

o country

a compelling game of fate

beg Thee laugh not at my rotting awry life 

but in thy name, we’re on the verge of tears

frail timid alone

raining on the easing sweeping meadows

raining on grassy fields

raining…

 

to enter a summer of green and white

sunlight caressing a land in repose

gold like the fire up high

and the heart

any heart

shall shatter because of Thee

shattering into the light of stars

 

don’t ruin it

the nation and us paving the way

igniting one melancholy flame at an incline

glorious blossoms of pomme de lait

the fall…




 

Những ý nghĩ về em chưa bao giờ lắng xuống

ôi quê hương

cỏ dại bông hoa như những quả chuông màu nắng ngân vang

vùng đất lũ lụt và hạn hán

sáu tháng mùa khô

sáu tháng mặt trời

 

những sáu tháng mắt cay mờ bụi đỏ

sáu tháng dựng lên tất bật, âu lo

con nước lớn thành con nước nhỏ

quả bầu để khô đựng nước bên trong

lũ lượt thành dòng

nước ở trên gùi chứ không ở dưới sông

lấy được nước mồ hôi nhiều hơn nước

mẹ biết vậy nhưng cách gì khác được

 

cơn khát khô cong thành dấu hỏi trong lòng

trốn đâu rồi con suối, dòng sông?

sao cóc nghiến răng mà cơn mưa không đến

lúa trên rẫy nghẹn đòng

vỏ trấu thôi chẳng hạt gạo bên trong

nương rẫy thì rộng mênh mông

mà mẹ đi mót lúa không hạt nào

 

mặt trời mọc đàng Đông và lặn đàng Tây

đêm cuộn vào trong ngày

cái quầng lửa trở mình qua lại

lăn qua rẫy nương một vệt máu bầm

 

cầu vồng thèm mưa rợp xuống thân Người

gió và bụi đỡ mặt trời lên cao

như ánh sáng

trong suốt dẫn ta vào giấc mơ

theo lối thang mòn của mẹ

  

*

quê hương hay mắt em

giọt rơi rơi mù mịt bầu trời                                      

ngày đang bão

ai muộn màng ướt áo

trôi ngược phía nguồn một ngọn núi cao

chưyangsin cho anh xin

hèn chi trắng trời mây biếc

gió màu vàng tung bờm ngựa hoang

dứt từng mảng lồng ngực của cha

 

quê hương ôi quê hương

bao giờ những câu thơ viết tặng Người nở hoa

những bông hoa bám rễ vào mặt đất

như đứa bé bám vào rốn mẹ

chúng mình bám vào nhau

 

buổi mai này mai này

ngọn lửa đã sinh ra Người xanh buốt thế

cái nhìn đã sinh ra Người ấm nóng thế

gì đã làm cho Người đau đớn thế…

như đôi môi em

ta ca hát reo cười trong đó

 

ôi quê hương

trò chơi ngây ngất của số phận

những rêu rác đời ta xin Người chớ bật cười

nhưng nhân danh Người ta muốn khóc

ngượng nghịu dịu dàng cô độc

mưa trên những cánh rừng xõa tóc

mưa trên những cánh đồng cỏ mọc

mưa…

 

để vào hạ màu xanh và trắng

nắng vuốt ve một dải bình nguyên

vàng như là đám cháy trên cao

và trái tim

bất cứ trái tim nào

cũng tan vỡ vì Người như thể

đang tan vào ánh sáng của vì sao

 

thôi đừng làm hư ảo

quê hương cùng ta đang lát gạch những con đường

thắp ngọn đèn nỗi buồn dốc phố

niềm vui hoa sữa

mùa thu…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s