Categories
EPIC POEM/TRƯỜNG CA

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC POEM SHATTERED INTO WARM RAIN – 5

gosh in Thy blood are the clouds and the wind
a burden worrisome wind
slipping through the cracks of fingers like the seasons through memory
falling…
Thee reviving the new land with thy own sadness
the long sighs escaping from the caves

by Lê Vĩnh Tài, translation Nguyễn Thị Phương Trâm


left are humanity and the forest withdrawing into memory
playing at being anonymous
playing with shadows
a fading warped shadow
a fading dark shadow

nights deep in the sounds of the T’rưng
fa fa so la tears
tears spilling into emptiness
bursting into seven Buôn Đôn waterfalls
nine slashed realms of sadness
shattered twelve souls
o dawning rays late afternoons

aching emptiness destroyed
the emptiness ever ceasing
rivers overflowing tears of the forest
drying up is which teardrop
in those laden clouds into rain

who am I to you child
who am I before the storm
a distant violent blinding storm
in despair tonight without sleep
when humanity has turned into a memory
we must admit
pain is now void of us
the forest, her pure virtue needs us no more
left is a woman
in chaos

we have everything
we have nothing
aching lonely mournful hands, grovelling
the folding shape of the heart of a mountain
red as the Sun sharp as a needle
through the forest deep as though through rocks
through the months and the years melting candles
the vicious steps determining the law of nature
like those tiring curves on a graph, blurring (into each other)

the laden curved lines on shoulders
worries
exhaustion
the curved lines spiking a hundred beginnings
backs steeped in sweat
the curved lines of grovelling human lives
seeping twisted between the cracks in the soil the long tears rolling
the good-nature due to so much love of life
the curved lines sticking the roots into the forest
into time into yearning
firm glances upheld the longhouse
the small small aches

the aches small small hope ever ceasing
tears, stretching on long taxing lonely roads
aches small small hope ever ceasing
across, a raspy tune of sadness o so at the bottom of the dark night

the curved lines of a migrant’s gùi loaded bent over on thin shoulders
silent curving foreheads to the ground
gliding across hills and resound
faces bent over in tears
faces lifted up in songs
the song ripping up the worn dusty road
burnt dry from sunlight
sunlight lighting the night
the good-natured human lives
in flight on bare flimsy leafy spines
resounding the lengthy call of a note head bent low
against the tall mountains
mountains innocent in humanity’s withdraw into the darkness
into loneliness
in each sad step
echoing ribbons of the wind

arms outstretched the hearts of a hundred origin
o homeland Thy life adrift
Thee, embracing the forest like a lover
a hurtful aching endearment on the blade of a knife

when hunger with Thee roams, wandering
like a stream lost in a desert
the forest unyielding beneath Thy footsteps
footsteps never in despair
the ire by Thee the creation of life
from a worn road the eruption of hope
hope embittered born on shoulders
a gùi of so much truth
so much tears
died then revived the lines long and wide
like roots digging into the earth
Thy arms outstretched flying high

gosh in Thy blood are the clouds and the wind
a burden worrisome wind
slipping through the cracks of fingers like the seasons through memory
falling…
Thee reviving the new land with thy own sadness
the long sighs escaping from the caves

the night dying a kaleidoscope of green the purple vows
the saints misty like clouds
the saints exhausted letting go
Yàng has dissolved into the forest
fusing into rocks, canopies, springs
could it be dusk? a sunset
a dying light
shimmering spirits brimming Pơ Thi (1)
hidden in some abandoned crypt
the carved statues sitting resting on their chins as though
such a catastrophe is the meaning of living

o
gosh
after a day of bloated tombs and stones
after a night with the stove fire dying out
dazed
dreaming of a greener day
with the huskiness of evening prayers
dreaming of the world in our hands
dreaming of an aurora amidst the dense night
flying…
gosh
how could the night shatter



chỉ con người cùng rừng lùi vào quên lãng
chơi trò chơi nặc danh
chơi trò chơi hình với bóng
chiếc bóng mờ xiêu vẹo
chiếc bóng mờ đêm tối

đêm sâu thẳm tiếng đàn T’rưng
tơ rưng tưng nước mắt
giọt nước mắt tuôn trào khoảng trống
òa ra bảy nhánh thác Buôn Đôn
chín tầng dao cắt nỗi buồn
vỡ mười hai linh hồn
ban mai ôi chiều muộn

khoảng trống đau đớn bị phá hỏng
những khoảng trống bao giờ dừng lại
con sông trào lên nước mắt của rừng
giọt nước mắt nào đang khô
trên đám mây hỗn độn nặng nề thành mưa

ta là gì của em
ta là gì trước cơn sấm sét
ngây ngất phía xa cơn mưa hung dữ nhạt nhòa
trong tuyệt vọng đêm nay mất ngủ
khi con người cũng thành quá khứ
chúng ta phải thú nhận
những nỗi đau không còn chúng ta nữa
sự trinh bạch của nàng rừng không cần chúng ta
chỉ còn người đàn bà
điên loạn

chúng ta còn tất cả
chúng ta không có gì
đau đớn cô đơn những bàn tay u buồn, lủi thủi
gấp hình trái tim của núi
đỏ như mặt trời nhọn như mũi kim
xuyên vào rừng sâu như xuyên vào đá
xuyên vào tháng năm cháy mềm ngọn nến
bước chân tàn nhẫn định luật vật lý
như đồ thị vẽ những đường cong mệt mỏi, lu mờ

những đường cong trĩu nặng trên vai
lo âu
mệt mỏi
những đường cong ngổn ngang trăm mối
lưng đẫm mồ hôi
những đường cong dòng người lủi thủi
chảy ngoằn ngoèo vết nứt của đất lăn dài nước mắt
dịu dàng vì quá yêu cuộc sống
những đường cong đã mọc rễ vào rừng
vào thời gian vào khát vọng
ánh mắt đứng vững nhà dài
nhỏ nhoi đau đớn

đau đớn nhỏ nhoi những hy vọng không thôi
nước mắt, nẻo đường mòn heo hút lo âu
đau đớn nhỏ nhoi những hy vọng không thôi
thắp sang, điệu khan buồn ôi đáy đêm sâu

những đường cong du cư còng lưng gùi nặng vai gầy
im lặng uốn cong vầng trán xuống mặt đất
lượn qua ngọn đồi và những vọng âm
úp mặt tiếng khóc
ngửa mặt tiếng hát
bài hát cuốn tung con đường mòn đầy bụi
cháy khô vì nắng
nắng cả vào đêm
dòng người e lệ rất hiền
bay xác xơ mong manh gân lá
dài như tiếng gọi đàn và cúi đầu rất thấp
ngược núi cao
núi vô tội khi con người lùi vào bóng tối
vào cô đơn
bằng bước chân buồn
vang lên những sợi dây của gió

những cánh tay vươn dài những lòng người trăm mối
ôi quê hương cuộc đời Người trôi nổi
Người ôm rừng vào lòng như ôm người yêu vào ngực
tình yêu buốt nhức lưỡi dao

khi cơn đói cùng Người lang thang, lang thang
như dòng sông lạc vào sa mạc
rừng thành chật chội dưới bước chân của Người
bước chân không bao giờ thất vọng
nỗi giận dữ cùng Người làm ra sự sống
con đường mòn vùng lên hy vọng
hy vọng dù cay đắng trên vai
một chiếc gùi bao nhiêu sự thật
chứa bao nhiêu nước mắt
chết đi sống lại những lằn ngang dọc
như rễ cây vùi sâu trong đất
để cho Người dang cánh bay cao

ôi trong máu có mây và gió
ngọn gió lo âu cơ cực
lọt qua kẽ tay như mùa màng lọt qua ký ức
và rơi…
Người hồi sinh vùng đất mới nỗi buồn của mình
tiếng thở dài trào ra hang động

đêm xanh lục những lời nguyền màu tím
những vị thần sương khói như mây
những vị thần mệt mỏi buông tay
Yàng đã tan vào rừng
tan vào hòn đá, ngọn cây, dòng suối
gọi là chiều ư? hãy gọi hoàng hôn
nắng tắt
lung linh linh hồn rưng rưng Pơ thí
ẩn trong ngôi nhà mồ hoang phế
những bức tượng ngồi chống cằm như thể
bể dâu kia mới thực cuộc đời

ơ
ơi
sau một ngày ứ căng bỏ mả
sau một đêm bếp lửa vừa tàn
mê man
mơ ngày xanh lại
bằng lời khan trong đêm cầu nguyện
mơ bầu trời trong lòng bàn tay
mơ hừng đông giữa đêm dày
bay…
ôi
đêm làm sao vỡ

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s