Categories
EPIC POEM/TRƯỜNG CA

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC POEM SHATTERED INTO WARM RAIN – 9

giving birth to a man is a woman
giving birth to a woman is beauty
homeland o homeland
I adore Thee like laboured sleep after a day’s turmoil
in long nights in that most intoxicating moment
I dream of laying with you child
coveting you in a dream drowned in tears
and the Sun ever stuck in the dark
gently I shall remove
allowing the wind to caress the peak of our desire
the aching exhaustion
secrets
o homeland…

by Lê Vĩnh Tài, translation Nguyễn Thị Phương Trâm

you’ve only just returned do you concede child
o genteel N’êng village hair bathing
wisps of hairy moss and locks of dusk
hair sombre like the flesh
the water bay long gone as the forest is gone
gone like the day father and mother met
in the tears of H’linh
father and mother picking the fronds of virtue
the virtue in a glance
a cover for each other to then be chased out of the forest
so too the kisses in their eyes

eyes closing in dreams of a song
will you, child, exchange a herd of oxen to marry me?
allow my oxen plough to scatter your matriarch
pulling the fate of all that bitter ploughing lineage
muffling dreams into the skirts of our wives
a man’s drop of blood inside the heart of his wife
o Yàng
dear Yàng…

giving birth to a man is a woman
giving birth to a woman is beauty
homeland o homeland
I adore Thee like laboured sleep after a day’s turmoil
in long nights in that most intoxicating moment
I dream of laying with you child
coveting you in a dream drowned in tears
and the Sun ever stuck in the dark
gently I shall remove
allowing the wind to caress the peak of our desire
the aching exhaustion
secrets
o homeland…

homeland
the mead in the dry season cracking waiting for the Male river / Krông Knô
to hydrate with the scent of mud
streaks of mud in our toothbrush grit in our teeth
every mouldering morning
ploughing into the Female river / Krông Ana like an open bracket
explaining love

you’ve only just returned do you concede child
the paths watermarked on both sides in the drought
like someone’s chest the water edge palpitating
mid the night draining lifting the sadness / I’m filling up

draining / filling me up like some game
child, are you with me still playful into the harvest
allowing the buds to flourish in the mead and bloom between your feet child
EaSuop shattering into bouts of warm rain
like blood vessels bursting with life
the children born in matrimonial dreams

with you I’m bashful, child
bashful by the limit of this love
truths buried beneath lectures of morality
covering the eyes
as one stares at one’s own lover
strangers after the first night

with you I’m bashful, child
the heavy load on your shoulders the uphill curving paths alone
the mead in the arid seasons’ wild golden anemone with longing
Pautopxki golden rose lost in the West Highlands prickly made you bleed
the virginal first drop of blood
the day you child, into life innocently bite your lip

my homeland now on your lips child
o my homeland a face of beauty
in what name do I endlessly raise my voice in songs
your sadness I’ve never had never encourage
I have in humiliation pull out between your legs child
silent into a forgotten sleep beyond death
sharp darkness, forgotten
escaping
from your fever child

how could I turn away the day mother came asking
how many years of debts borrowing repaying Thee
how many years did the chicken pecked at the ground
breaking out in a sweat in an Ayray swing(dance)

just once residing to understanding deeply the past
o homeland I beg Thee to not hesitate
open the arms of lovers legs of wives
like mist dissolving into light
us dissolving into each other

thy dreams dissolving into reality
blown dead the flickering candle the flame of memories
the blooming wheat field igniting free
a future



em mới về em có nhận ra không
hỡi buôn N’êng dịu dàng gội tóc
tóc rong rêu và tóc hoàng hôn
tóc u buồn như da thịt
bến nước cũng xa như cánh rừng
xa như ngày xưa mẹ cha gặp mặt
trong nước mắt H’linh
mẹ cha hái chiếc lá nho đức hạnh
đức hạnh cả cái nhìn
che cho nhau trước khi bị đuổi khỏi rừng
cả nụ hôn bằng mắt

nhắm mắt vào mơ thấy câu ca
em dám đổi cả đàn trâu trong chuồng cưới anh không?
để trâu anh về cày tung mẫu hệ
kéo số phận những đường cày cay đắng
im lặng nối giấc mơ vào váy vợ
hòa giọt máu đàn ông vào trái tim của vợ
ối Yàng
Yàng ơi…

sinh ra người đàn ông là người đàn bà
sinh ra người đàn bà là nhan sắc
quê hương ôi quê hương
ta yêu Người như giấc ngủ nhọc nhằn sau một ngày mệt nhọc
trong đêm dài một khoảnh khắc độc nhất
ta mơ nằm cùng em
phủ lên em giấc mơ ngấn lệ
và mặt trời có vướng trong đêm
ta dịu dàng gỡ bỏ
cho gió vuốt ve cơn say cao vời
những nỗi đau rã rời
thầm kín
ôi quê hương…

quê hương
cánh đồng mùa khô nứt nẻ nằm chờ con sông Đực / Krông Knô
tưới bằng mùi bùn                                                
những vệt bùn làm ta đánh răng lập cập
mỗi buổi sáng ẩm mốc
cày vào con sông Cái / Krông Ana như mở ra dấu ngoặc
giải thích về tình yêu

em mới về em có nhận ra không
đường ngấn nước hai bên bờ mùa hạn
mép nước nhấp nhô như lồng ngực
nữa đêm vén nỗi buồn tháo cạn / lấp đầy anh

tháo cạn / lấp đầy anh như một trò chơi
em vẫn đùa với anh khi vào mùa gặt
để chồi non trên cánh đồng mở và nở giữa đôi chân em
EaSuop vỡ những trận mưa ấm
như mạch máu trào dâng vỡ ra sự sống
những đứa trẻ chào đời hôn phối chiêm bao


ta ngượng nghịu với em
ngượng nghịu với tình yêu giới hạn
chân lý vùi chôn sau những bài đạo đức
lấp kín mắt nhìn
khi nhìn chính người tình của họ
xa lạ sau đêm đầu tiên

ta ngượng nghịu với em
những gánh nặng những bờ vai những đường cong một mình em ngược dốc
giữa cánh đồng mùa khô dã quỳ vàng và nhớ
bông hồng vàng Pautốpxki lạc vào tây nguyên chìa gai đâm chảy máu
giọt máu trinh bạch đầu tiên
ngày em thơ ngây cắn môi vào sự sống

quê hương lúc này trên đôi môi em
quê hương ôi gương mặt đẹp
ta nhân danh điều gì mà hát ca vô tận
nỗi buồn của em ta không cùng vận động
ta đã nhục nhã rút ra giữa đôi chân em
im lặng ngủ quên hơn cái chết
đen nhọn và quên
thoát
ra ngoài cơn sốt của em

lẽ nào ngày mẹ sang xin mà ta ngoảnh mặt
bao nhiêu năm vay trả nợ Người
bao nhiêu năm phận gà ăn quẩn
điệu Ayray toát mồ hôi

một lần ngụ cư hiểu sâu vào quá khứ
quê hương ôi xin Người chớ chần chừ
mở vòng tay người tình đôi chân người vợ
như sương mù pha trộn vào ánh sáng
ta pha trộn vào nhau

những giấc mơ của Người pha trộn vào đời thực
thổi tắt ngọn nến ký ức
những bông lúa rẫy cháy bừng
tương lai

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

5 replies on “Lê Vĩnh Tài | AN EPIC POEM SHATTERED INTO WARM RAIN – 9”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s