Categories
POETRY/THƠ

William Shakespeare | Vâng, để tôi làm một kẻ hề – Let me play the fool (111)

Vâng, để tôi làm một kẻ hề:
Cùng với những trò chơi và tiếng cười tôi đón những vết nhăn của tuổi già,
Và gan nhiễm nóng vì rượu
Hơn là một trái tim đông lạnh với những tiếng than thảm thiết.

Let me play the fool:
With mirth and laughter let old wrinkles come,
And let my liver rather heat with wine
Than my heart cool with mortifying groans.

by William Shakespeare, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Vâng, để tôi làm một kẻ hề:
Cùng với những trò chơi và tiếng cười tôi đón những vết nhăn của tuổi già,
Và gan nhiễm nóng vì rượu
Hơn là một trái tim đông lạnh với những tiếng than thảm thiết.
Tại sao một người đàn ông, máu vẫn còn nóng,
Khắc từ ngọc thạch ngồi đó như ông cố của mình?
Da vàng ra ngủ khi họ thức
Vì ăn tươi nuốt sống? Bạn ơi, Antonio.
Tôi mến bạn, và vì sự quý mến tôi mới nói.
Có những người đàn ông chỉ có cái mặt
Thoa kem đánh bóng như một hồ nước sáng chói,
Cố ý cứng đầu
Khôn ngoan, nghiêm nghị, tự phụ sâu sắc,
‘Ta là một Người Hiểu Biết,
Và lời của ta ai dám cãi!’
Trời ơi Antonio, tôi chỉ biết
Chỉ có những người danh tiếng khôn ngoan
Mới giữ sự im lặng không nói: khi, tôi đã hiệu nghiệm,
Nếu có nói đi chăng, thì những tai kia chỉ mà chết điếng,
Vì vậy, khi nghe họ, chỉ nghe thấy họ chửi anh em họ là những kẻ hề.

Let me play the fool:
With mirth and laughter let old wrinkles come,
And let my liver rather heat with wine
Than my heart cool with mortifying groans.
Why should a man, whose blood is warm within,
Sit like his grandsire cut in alabaster?
Sleep when he wakes and creep into the jaundice
By being peevish? I tell thee what, Antonio.
I love thee, and it is my love that speaks.
There are a sort of men whose visages
Do cream and mantle like a standing pond,
And do a wilful stillness entertain,
With purpose to be dress’d in an opinion
Of wisdom, gravity, profound conceit,
As who should say ‘I am Sir Oracle,
And when I ope my lips let no dog bark!’
O my Antonio, I do know of these
That therefore only are reputed wise
For saying nothing; when, I am very sure,
If they should speak, would almost damn those ears,
Which, hearing them, would call their brothers fools.

THE MERCHANT OF VENICE – W. Shakespeare

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s