Categories
FLASH FICTION

Nguyễn Thị Phương Trâm | A dream – Mơ (126)

By Nguyễn Thị Phương Trâm

A Dream

I work in a factory. I invited the director to a room in the back for a meal. The other workers were already seated around a long table, in front of each employee was a plate of potatoes. I invited the director to sit down at the head of the table by the door. Where we sat was a table in the corner of a large empty warehouse. I was the last person to sit down on the right hand side of the director. No one said a word, I looked up at the person sitting at the other end of the table, I can’t recall if it was a man or a woman, but everyone was wearing the same uniform. Their eyes were playful with a touch of iciness. They all looked down at their plate at the same time grabbing at a bunch of capsules by their plate and shoved them in their mouths, swallowed them with a gulp of water. I looked at the director and said – yours are there, take it, he looked a little uncomfortable but took them like everyone else.

Together with my coworkers I was laughing, we looked down at the piece of juicy steaks and broccoli drizzled in gravy on our plates, the water now glasses of wine. We picked up our knives and forks that were not there before, devoured the steak with enthusiasm. 

The director looked at his plate but did not eat, blushing he eyed me from beneath his eyelashes, a shy smile on his lips. You want me, I asked…

Ngay lúc đó tôi thức dậy.

Tôi làm trong một cái xưởng. Tôi mời anh giám đốc ra phòng đằng sau ăn chung một bữa cơm. Các nhân viên đã ngồi sẵn vòng quanh một cái bàn dài, trước mặt họ là những đĩa khoai. tôi mời ông GĐ ngồi xuống đầu bàn gần cửa vào phòng. Không hẳn là phòng mà là một cái nhà kho trống lớn. Sau đó tôi là người cuối ngồi xuống ghế bên tay phải của anh ta. Không ai nói gì, tôi ngước lên nhìn người ngồi đầu bàn bên kia, họ đều mặc đồng phục giống nhau, tôi không nhớ người đó là đàn ông hay đàn bà. Nhưng ánh mắt của họ nghịch ngợm với một chút lạnh lùng. Họ đều nhìn xuống và nắm lấy ba bốn viên thuốc con nhộng cạnh đĩa khoai và bỏ vào miệng uống với một hớp nước. Tôi nhìn ông GĐ nói – của anh đó uống đi, anh ta nhìn hơi ngại nhưng như tôi cũng làm như mọi người.
Tôi cười cười như mấy bạn đồng nghiệp, nhìn xuống bàn ăn thì thấy đĩa cơm đã biến thành bíp tết khoai tây, rau xanh, những ly nước bây giờ là những ly rượu. Nĩa và dao không viết từ đâu ra, nhưng họ bắt đầu ăn cùng một lúc thật ngon lành.
Anh GĐ nhìn xuống phần của mình nhưng không ăn, ngước lên nhìn tôi cười có vẻ hơi xấu hổ, cặp má đỏ ửng. Anh muốn tôi, tôi hỏi…
Then I woke up.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s