Categories
POETRY/THƠ

Đinh Trường Chinh | April – tháng tư (1)

NB. It took me three years to fully translate the poem, perhaps it was not within my vernacular, perhaps I had found it was difficult for me to bring back to the surface such personal pain. I don’t truly know. But, I often find the words choked up at the back of my throat, the pause. The pause of three years.

M

By Đinh Trường Chinh, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

NB. It took me three years to fully translate the poem, perhaps it was not within my vernacular, perhaps I had found it was difficult for me to bring back to the surface such personal pain. I don’t truly know. But, I often find the words choked up at the back of my throat, the pause. The pause of three years.

M


April

I’ve got nothing to lose

no Saigon childhood

no mornings sitting at Brodard

nor La Pagode at dusk

nor Đêm Màu Hồng

nor Tự Do

no longer are the cool shades along Duy Tân

nor sugary lemonade sweetened via your lips .

 

April 

there’s nothing I desire

not a poem in my attache

standing in front of Gia Long 

no Thái Thanh’s endless separation

no Thanh Thuý’s the tears upon the dance floor

no Bích Chiêu stretching out the boulevard

no ngày-xưa-Hoàng-Thị

no back and forth shouts of hey sweetie .

 

April 

I have nothing

besides a pair of broken thongs

watching a battalion in green, metal helmets

on a truck passing by our house singing

hands waving flags in the three colours of red, yellow, and blue.

my morning watching

thousand and thousands of books

thrown into the fire in our backyard

hundreds of my father’s paintings

chopped into wood chip for the stove

the floral áo dài

my mother’s heels

scattered across the floor .

 

April

noon

I’m home from school

the thrown open door

greeting strangers

in our lounge room

at their feet, the banana peel

they poured their tea

from my grandmother’s antique pot

served my parents

thoughtlessly .

April

besides a city 

lost of its name

What do I have left to lose ?

tháng tư

tôi không có gì để mất

tôi không có tuổi trẻ thơ mộng ở Sài Gòn

không có những sáng ngồi Brodard

chiều La Pagode

không Đêm Màu Hồng

không cả Tự Do

tôi không có chiều Duy Tân bóng mát

không ly chanh đường uống ngọt môi em .

 

tháng tư 

tôi không có gì để nuối

không bài thơ nào trong cặp sách

đứng trước Gia Long

không Thái Thanh nghìn trùng xa cách

không Thanh Thuý rơi lệ vũ trường

không nghe Bích Chiêu nối dài đại lộ

không ngày-xưa-Hoàng-Thị

không có ai để gọi nhau bằng cưng .

 

tháng tư

tôi có gì đâu 

ngoài đôi dép nhựa đứt quai

đứng nhìn đoàn người áo xanh nón cối

hát ca trên chiếc xe tải đi qua nhà

tay phất cao lá cờ ba màu đỏ, vàng, xanh.

tôi có một buổi sáng 

đứng nhìn ngàn ngàn cuốn sách

bị ném trong đám lửa sau vườn

vài trăm bức tranh của Bố

chặt ra làm củi nấu cơm

những chiếc áo dài hoa 

và nhiều đôi giày gót cao của Mẹ 

vất vãi đầy sàn .

 

tháng tư

tôi chỉ có một buổi trưa

đi học về

tông cửa chạy vào 

khựng thấy những người lạ mặt 

đang ngồi trong phòng khách nhà

vỏ chuối vất dưới chân

và họ rót chè

bằng ấm trà cổ Bà Nội để lại

mời Bố Mẹ tôi uống 

rất vô tư .

tháng tư 

ngoài một thành phố 

vừa mất tên

tôi có gì để mất ?

 

/ đtc.29.4.2018

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

5 replies on “Đinh Trường Chinh | April – tháng tư (1)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s