Categories
POETRY/THƠ

Đinh Trường Chinh |ALONE (31)

The loneliness is brutal
Dusk failed to interpret the rain
I awoke amid soil odour
With the fifth coffee
Shine on the wood .

By Đinh Trường Chinh, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

ALONE

The loneliness is brutal
Dusk failed to interpret the rain
I awoke amid soil odour
With the fifth coffee
Shine on the wood .

Loneliness without repose
I’ve not a bough for shade
To lay and sleep
So I let myself drift amid town
Cloak in black
The poem in my head an umbrella
Covered soundless broken pieces of rain
Fell from eyes .

In the end loneliness
Will execute my interment
Chet baker will whisk it along .
I left the brown wood table
Crossed the road
Bought a lottery ticket
Tomorrow an island solace be won
Amidst the ocean
There I will plant a copse of loneliness
To live
Never fear for need of words .

CÔ ĐƠN- April 8th, 2018

nỗi cô đơn thật hung dữ
buổi chiều không phiên dịch được cơn mưa (*)
tôi thức dậy trong mùi đất
cùng ly cà phê thứ năm
soi trên màu gỗ .

nỗi cô đơn đó chưa từng ngơi nghỉ
tôi không có một bóng cây nào
để nằm xuống ngủ .
thôi thả mình trôi đi giữa phố
khoác áo màu đen
bài thơ trong đầu là chiếc dù
che những mảnh vỡ của cơn mưa vô âm
rơi từ mắt.

cuối cùng nỗi cô đơn
cũng làm đám ma cho chính mình
Chet Baker thổi nó đi theo .
tôi rời chiếc bàn gỗ nâu
qua bên kia đường
đi mua một tấm vé số
ngày mai có thể trúng một hoang đảo
nằm giữa biển đông
ở đó tôi sẽ trồng một cánh rừng cô đơn
để sống
mà không sợ đói chữ .

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s