Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | the light dawned on your face (263)

you write
in the creation of a world on fire
hence the further hardship in poetry
more glory in the palm of your hand
the words swell upon your command

you write encryption on the rocks
often rather complicated
the vows
of a nation

you polished
the written words
with your agonizing sweat

write with all that is within your grasp
so much so the hairs on your skin would curl up
along with the thoughts in your head

write
the impossible
drill a hole through this
Godforsaken life…

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

you write 

in the creation of a world on fire

hence the further hardship in poetry

more glory in the palm of your hand

the words swell upon your command

 

you write encryption on the rocks

often rather complicated

the vows

of a nation

 

you polished

the written words

with your agonizing sweat

 

write with all that is within your grasp 

so much so the hairs on your skin would curl up 

along with the thoughts in your head

 

write 

the impossible

drill a hole through this 

Godforsaken life…

 

….

 

the light dawned on your face

on your pages of poetry

it attacks your loneliness

like a dagger

 

in a flash, rips apart the darkness

the passion reserves for all

the light made you blushed

 

you don’t like it

the damp wet spit

of those on a line

in your praise…

 

….

 

people hold onto their confusion

like an inkpot holding onto the night

you holding on to the beginning of a dream

your poem

 

Who brought forth such news of hopelessness 

that the swords are nauseated 

vomiting smoke?

 

the hearsay, the stories

to the very end of time

it is what unites us

a blank piece of paper tainted with ink

 

the words like tears

around your tombstone

 

……

 

waiting

waiting at the front of the line

as though a door is about to open behind you

 

everyone waiting

together

and when it opens up 

you would turn towards the past with your untainted future

like lighting up an old decrepit vessel

like a bird renewing its nest with fresh hay

 

the people behind you

live in a state of shock

their light escapes through your door

the unfurling of a sunrise

 

though everything is still rather dim in the dark due to the uninvited taint of the sunset

your face the more familiar,

but what’s in front of you

has to face the door 

just opened from behind

 

since you have to face a blameless future 

with your tainted past

 

 

bạn viết

để tạo ra một thế giới bốc cháy

nên thơ bây giờ khổ cực hơn

và hay hơn, trong lòng bàn tay của bạn

chữ nghĩa sưng lên khi nào bạn muốn

 

bạn viết, và khắc lên đá 

đôi khi quá công phu

lời nguyền

cho dân tộc

 

bạn lau

những chữ đã viết

bằng mồ hôi đau đớn

 

viết

với tất cả những gì có trong tay của bạn

cả những cọng lông cũng phải quăn theo ý nghĩ của bạn

 

viết

về tất cả những gì có thể

khoan thủng cuộc đời

trời ơi…

 

….

 

ánh sáng cuối cùng đã thắp trên khuôn mặt bạn

trên trang thơ của bạn

nó tấn công nỗi cô đơn của bạn

như một con dao găm

 

đột nhiên, nó xé nát bóng tối

lòng đam mê dành cho mọi người

sự sáng chói làm bạn đỏ mặt

 

bạn không thích

nước bọt sự tung hô ẩm ướt

của những kẻ xếp hàng chờ đến lượt

tung hô…

 

….

 

mọi người bám vào hoang mang

như lọ mực bám vào bóng đêm

bạn bám vào khởi hành giấc mơ

cho bài thơ của bạn

 

ai đã mang lại những tin tức tuyệt vọng

để các thanh kiếm buồn nôn

ra khói?

 

những tin đồn, những câu chuyện

những ngày tháng nhất nhật thiên thu

bây giờ là sự hợp nhất của chúng ta

tờ giấy trắng đầy vết mực

 

chữ nghĩa như nước mắt

xung quanh bia mộ bạn

 

……

 

chờ đợi

chờ đợi ở phía trước

nhưng cánh cửa mở ra phía sau bạn

 

mọi người chờ

cùng chờ

khi nó mở ra

để bạn có thể quay lại quá khứ với tương lai không tì vết của bạn

bơm ánh sáng lên con thuyền đã mục nát

như con chim tân trang lại cái tổ bằng rơm của nó

 

những người đi sau lưng bạn

sống trong trạng thái sững sờ

ánh sáng của họ thông qua cánh cửa của bạn

tuôn ra bình minh

 

dù mọi thứ vẫn còn đen mờ bởi vết nhơ ú ớ của hoàng hôn

khuôn mặt bạn thành quen thuộc,

nhưng những gì ở phía trước bạn

sẽ phải đối mặt với phía cánh cửa phía sau

vừa mở ra

 

như bạn phải quay lại quá khứ tội lỗi 

bằng tương lai vô tội của bạn

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | the light dawned on your face (263)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s