Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | The book of poems (267)

we’ve both reserved
endlessly the fear
like an explosion reversed in old batteries
the empty holes and calls after that
daunting
every time there was a
beep beep

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

lost in Saigon

a book of poems

my skin was peeled the way she’s peeled 

a fresh mandarin

 

she’s wrung my heart 

with the vigour 

the sparkling memories 

inside her

 

and somehow 

I have together 

with the book of poems

disappeared

whisked away

with all the quotations

 

we’ve both reserved

endlessly the fear

like an explosion reversed in old batteries

the empty holes and calls after that

daunting

every time there was a 

beep beep

 

you shall again be reacquainted 

with the book of poems

regret not 

nor should you forget

who has

stolen your book of poems

in Saigon

 

bị mất ở sài gòn

một tập thơ

đã lột tôi như nàng hay lột trái quýt

còn tươi

 

nàng vắt trái tim tôi

bằng sức mạnh của

những kí ức đang

lung linh trong nàng

 

và tôi      

bằng cách nào đó

theo tập thơ

biến mất

cuốn trôi

vào những đoạn trích

 

cả hai chúng tôi

vẫn giữ mãi nỗi sợ hãi

như thể pin của điện thoại cũ phát nổ

trong lỗ hổng những cuộc gọi sau đó

tôi vẫn còn

sợ hãi

tiếng tút tút

 

bạn sẽ gặp lại tập thơ

một lần nữa

đừng hối tiếc

cũng đừng quên

ai đã

đánh cắp tập thơ của bạn

ở sài gòn…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | The book of poems (267)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s