Categories
POETRY/THƠ

Tô Thùy Yên | DECEMBRE BLUES (1:1)

Eight years I hid in mine heart
The travelling sword of my youth
For the morrow sky returns
Myself forth brings a tornado.

The new year your son can’t come home
Mountains rivers still part the hearts,
In love sends wishes aged old
Mum and dad are bamboo blooming.

By Tô Thùy Yên, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

DECEMBER BLUES

 

1)

The new year your son can’t come home 

Legs dragging a prison sentence

Thought of it pains me this vast longing

Eight years of forever grey…

 

Eight years a perpetual thought

Shall pass like the sound of rupture…

Yearning ear rivers emptied seas

Ear the breaking of a bird’s wing.

 

I’ve travelled the land South-North

Everywhere for all races grief

I wept soul melting into tears,

For a while, dawn has ceased on earth.

 

I’m an age past suspicion

Self still traverses the night.

Eight years times in tattered clothes 

Many emotions piled mended.

 

A house once a time reside

Dust rot fell, and the wind passed…

Eyes waiting thousand nights depth,

Whose troubles have yet to return?

 

Recalls of cool shade deep field

Each tree attests to a moment.

Fussing ’round mum dad’s sadness

It seemed like part of me stood still.

 

Eight years a thousand nights up,

Fancies a morning life could change,

I held my hand in the dark,

I Know I’m lucky to be alive.

 

Eight years I hid in mine heart

The travelling sword of my youth

For the morrow sky returns

Myself forth brings a tornado.

 

The new year your son can’t come home

Mountains rivers still part the hearts,

In love sends wishes aged old

Mum and dad are bamboo blooming.

 

THÁNG CHẠP BUỒN 

1)

Tết này con vẫn chưa về được,

Chân mỏi còn lê nặng kiếp tù

Con nghĩ mà đau muôn nỗi nhớ

Tám năm bàng bạc những thiên thu…

 

Tám năm những tưởng là vô tận

Rồi cũng qua như tiếng rụng rời…

Thương nhớ nghe chừng sông biển cạn,

Nghe chừng gãy những cánh chim bay.

 

Con đi đã mấy miền Nam Bắc

Ðâu cũng là đau đớn giống nòi

Con khóc hồn tan thành nước mắt,

Lâu rồi trời đất hết ban mai.

 

Tuổi con đã quá thời nghi hoặc

Sao vẫn như người đi giữa đêm.

Tám năm áo rách bao nhiêu lượt

Con vá chồng lên những nỗi niềm.

 

Căn nhà đã có thời gian ngụ

Bụi mọt rơi và ngọn gió qua…

Thăm thẳm nghìn đêm chong mắt đợi,

Ai trầm luân đó đã về chưa ?

 

Con nhớ khu vườn sâu bóng lạnh

Mỗi cây làm chứng một thâm tình.

Quây quần bên mẹ cha buồn bã

Như một phần con đứng lặng thinh.

 

Tám năm con thức ngàn đêm trắng,

Mơ sáng ngày mai đời đổi thay,

Con nắm tay mình trong bóng tối,

Hiểu rằng sống được đã là may.

 

Tám năm con giấu trong tâm tưởng

Thanh kiếm giang hồ tuổi thiếu niên

Mà đợi ngày mai trời trở giấc

Ðem thân làm trận lốc kinh thiên.

 

Tết này con vẫn chưa về được

Sông núi còn ngăn những tấm lòng,

Nên đành lấy nhớ thương mừng tuổi

Cha mẹ già như trúc trổ bông.

* * * * * * *

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s