Categories
ART EDITORIAL

Nguyễn Thị Phương Trâm | BOO 3

“mỗi ngày tôi vẫn câu ý tưởng mình khi thời gian đang làm tổ trên đầu”. tự hoạ sáng.05072021.đtc

By Nguyễn Thị Phương Trâm

I used to write these letters, sending them by snail mail to Boo. I can’t remember what I wrote in them, but I do remember writing them in parts, in Vietnamese. The words roll comfortably off my tongue onto the blank pages – your Vietnamese is kinda weird, he said to me once. He’s probably right, it’s a different plane of existence in my head.

The world in my head is not well defined, for example, the boundary between love and hate is often more of a bridge. I find myself on these bridges daily. I burn them daily. I hit the delete button daily. Delete, delete, delete, and I’m free. I’m free like the glorious fresh scent of a bleached white piece of paper, as thin and as light as the air above the ozone layer. I’m breathless, closer to the Sun I’m exhilarated in light of the inevitable cruel death, I am alive.

Chinh’s daily work of art inspires me to live another day anew, a daily blank canvas. Spattered on them the blood and tears of joy and torture. The daily grind, chip, chipping away at one’s soul. At the bottom of a damp barren well, I saw a reflection of myself.


Trong những ngày đầu tiên, tôi hay viết thư cho Chinh, những lá thư qua bưu điện, chậm như rùa rồi cũng đến. Tôi không nhớ tôi đã viết gì, nhưng ngôn ngữ của tôi nửa nạc nửa mỡ, những câu Anh văn lẫn vào với những khúc Việt. Con chữ chảy lên trang giấy một cách dễ dàng và tự nhiên – tiếng Việt của Trâm ngộ quá, Chinh nói. Nhận xét của Chinh cũng đúng thôi, vì trong đầu tôi là một hiện diện tồn tại khác thường.

Thế giới trong đầu tôi không được xác định rõ ràng, ví dụ như, ranh giới giữa tình yêu và hận thù là một cây cầu. Ngày nào tôi cũng hiện diện trên những cây cầu. Tôi đốt chúng hàng ngày. Tôi nhấn nút xóa hàng ngày. Xóa, xóa, xóa đến khi tôi không còn là một tù nhân. Tôi tự do như mùi hương của một tờ giấy mới, mỏng và nhẹ như tôi đang bay trên cả tầng Ôzôn. Tôi ngạt thở vì quá gần mặt trời, và phấn khích hơn trước cái chết tàn khốc không thể tránh khỏi, sự sống đó là hơi thở thật sự của tôi.

Ngày ngày Chinh truyền cảm hứng cho tôi qua những bức họa, nhắc nhở tôi phải sống lại với một cuộc sống mới, đóng khung một bức tranh mới. Nhổ trên đó máu và nước mắt của niềm vui, tra tấn và hành hạ. Sự nghiền nát hàng ngày, sự ăn dần của tâm hồn mình. Từ dưới đáy giếng cằn cỗi ẩm ướt ấy, tôi nhận ra tôi.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s