Categories
POETRY/THƠ

Phạm Thái Lê | AT THE VERY END OF DARKNESS (5)

Sometimes
You’re here but barely
The feral cat eyes
The clumsy inept hands
Once in the form of a child
Flew across the room, glimpses of angel wings.

By Phạm Thái Lê, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

AT THE VERY END OF DARKNESS

 

My craving within burning 

For Your silence

I’m surrounded by noise and merriment

the earth seemed to have cracked open the insects buzzing, I’m overwhelmed by the explosions from the other side of the world.

 

I’m craving for the sound of You

Your voice Your laughter to fill this stuffy mediocre room

I’ve searched the night

Hey you, there!

The epitome of repose at the very end of darkness.

 

Sometimes

You’re here but barely 

The feral cat eyes

The clumsy inept hands

Once in the form of a child

Flew across the room, glimpses of angel wings.

 

I’m often sleepless on moonlit nights

Digging up the words one by one

Breaking out in a sweat

Ears exhausted

As the sun rose from between the furrows.

 

But my craving for You always

Complete and whole

I’m sleepless

Conscientiously digging up each layer of grass

In a storm the letters rained

Growing, sprouting out of the soil was You!

 

I’m a wild dog howling in the the night looking for its mate

I’m crying in an inhuman voice – a mother has lost her child

I’m a thousand years old silent boulder – a planet about to be sucked up by an exploding black hole.

 

I’m husky from calling You

Night after night

Silently looking for You

Night after night.

 

A thousand words igniting a thousand flames

A thousand of my shadow dancing over me

The epitome of repose

You!

Now and then there at the very end of darkness

Never once to me

Attainable. 

 

NƠI TẬN CÙNG BÓNG TỐI

 

Tôi ước ao đến cháy lòng

Sự im lặng của Anh

Xung quanh tôi đang ồn ào vui vẻ

Hình như có tiếng đất lở tiếng côn trùng reo ca và cả tiếng súng tiếng bom từ bên kia địa cầu dội lại.

 

Tôi thèm lời ồn ào của Anh

Tiếng nói cười Anh trong căn phòng tôi ngột ngạt lặng im ngột ngạt tầm thường

Tôi nhìn vào đêm

Ô kìa Anh!

Rất đỗi dịu dàng nơi tận cùng bóng tối. 

 

Đôi khi

Anh đến với tôi không đủ Anh

Ánh mắt mèo hoang

Đôi tay vụng dại

Có lần lại là hình hài con trẻ

Bay chéo qua, loáng thoáng chéo qua bóng cánh thiên thần. 

 

Tôi vẫn thường mất ngủ những đêm trăng

Đào xới từng con chữ

Mồ hôi túa ra

Đôi tai mệt lả

Bình minh lên trên những luống cày.

 

Nhưng tôi thèm Anh

Vẹn nguyên

Nên đêm đêm vẫn còn mất ngủ

Miệt mài xới tung từng lớp cỏ

Mưa chữ đổ ầm ào

Mọc lên mọc lên Anh!

 

Tôi tru trong đêm tiếng chó hoang tìm bạn

Tôi khóc vô thanh tiếng người – người mẹ mất con

Tôi lặng im khối đá ngàn năm – một hành tinh sắp rơi vào lỗ đen nổ tung.

 

Khản giọng gọi Anh

Đêm đêm

Câm lặng tìm Anh

Đêm đêm.

 

Ngàn con chữ thắp lên ngàn ánh lửa

Ngàn bóng tôi nhảy múa đổ vào tôi

Rất đỗi dịu dàng

Anh!

Vẫn thi thoảng hiện lên nơi tận cùng bóng tối

Mà tôi

Không với được bao giờ. 

 

PTL 2002

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s