Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | the unimaginable, dust, I will become (279)

did you know that
in the beginning, all the poems in the world were unimaginable
nothing but the personification of my embodiment
suddenly there in middle of summer
like a storm in my Mother’s womb

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

did you know that
in the beginning, all the poems in the world were unimaginable
nothing but the personification of my embodiment
suddenly there in middle of summer
like a storm in my Mother’s womb

suddenly there
together with all that was meaningless to do with
religion national pride democracy
liberalism, the beginning of everything

the soil turned my mother’s son into a poem
like the flashing thunder slipping out of my mother’s abdomen
the scent of tears steeped in mint
drifting through my father’s opened bedroom window
the rain appeared to have been steeped in petals

and my father did, dunk his head in a glass of wine
together with all the uncles, celebrated a son

war
was something that happened elsewhere
across the ocean, a distant sea

so I ran
across the springs swam, climbed the trees, jumped and danced, walked the thousand miles
even though my mother was exhausted from running after me

the first time I loved I was twelve
When my first question was, where did I come from?

Was I born to the world at the same time as the poems
hence my inevitable unimaginable fate
dust, I will become

in an empty world
with no one left except for the (hovering) Gods
they had to hand over the death certificate
the printer sounded like the bells in hell
the paper, fragrant
also included was a poem, published work

– I’m nothing but an application
my existence is no different from any virtual internet account they’ve erased
life from what I’ve witnessed
much like this poem in three words:

– death, unimaginable, deceit…

bạn biết không
ban đầu, tất cả các bài thơ trên Trái đất đều vô hình
chỉ có cơ thể tôi được hóa thân
hiện ra vào giữa mùa hè
như cơn mưa trong tử cung của Mẹ

hiện ra
với tất cả những điều vô nghĩa
về tôn giáo về yêu nước về dân chủ
về chủ nghĩa tự do, và mọi thứ bắt đầu

đất trời làm cho con trai Mẹ thành bài thơ
như sấm chớp trượt ra khỏi bụng mẹ
trong mùi thơm nước mắt ngâm bạc hà
bay qua cửa sổ phòng ngủ của Bố đang mở
mưa như ngâm trong những cánh hoa

và Bố nhúng đầu mình vào ly rượu
cùng các chú ăn mừng con trai

chiến tranh
tưởng như chỉ hoành hành ở những nơi khác
trên các vùng biển xa

và tôi chạy
bơi qua suối, trèo lên cây, đi hàng ngàn dặm đường và nhảy
chỉ có Mẹ mệt mỏi chạy theo

tôi đã yêu lần đầu vào năm 12 tuổi
khi tôi biết tự hỏi tôi đến từ đâu?

hay tôi được sinh ra cùng với những bài thơ
vì vậy số phận tôi phải quay lại sự vô hình
tôi thành cát bụi

trái đất này trống rỗng
chỉ còn các vị Thần đang bay lượn
nên người ta phải làm thêm một tờ giấy báo tử
tiếng máy in như tiếng chuông địa ngục
mùi giấy mới rất thơm
cũng có một bài thơ như một tác phẩm

– tôi chỉ là công cụ
tôi tồn tại như một tài khoản trên mạng ảo bị người ta xóa
cuộc sống như những gì tôi nhìn thấy
nỗi sợ hãi vô hình của tôi
như một bài thơ chỉ cần 3 chữ:

– chết, vô hình, dối trá…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s