Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | A FIELD OF INHUMANITY – 1/37

You’re happy when it’s been explained
How cosy spring is
When I left
My shadow long upon the pavement
How I could never wear black

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

1.

You’re happy when it’s been explained
How cozy spring is
When I left
My shadow long upon the pavement
How I could never wear black

The clock on the church tower
Stopped at 7 am January 5th, 2012
No front-page news that morning
A grey building by the river
Destroyed by 100 armed servicemen

And you showed me your watch 
All in Roman numbers
I couldn’t see the arms
The arms were busy holding onto the hands
And the hands busy squeezing the trigger
You want me to understand
What happened after that

_____

Bạn thật vui khi được giải thích
Mùa xuân ấm áp như thế nào
Khi tôi ra về
Bóng tôi đổ dài trên hè phố
Tôi không bao giờ mặc quần áo màu đen

Đồng hồ trên tháp nhà thờ
Đã dừng lại lúc 7 giờ sáng ngày 5 tháng 1 năm 2012
Các tờ báo buổi sáng không đưa tin
Một toà nhà màu xám ở góc đầm
Đã được phá bởi 100 anh công an mang súng

Và sau đó bạn chỉ cho tôi xem đồng hồ của mình
Có các chữ số La Mã
Tôi không nhìn thấy cánh tay
Vì cánh tay mắc bận mang bàn tay
Và bàn tay mắc bận bóp cò súng
Bạn muốn tôi tự hiểu
Thời gian ngay sau đó

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s