Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | A FIELD OF INHUMANITY – 2/37

The night in my mind
Limping women coming home on crutches
Legs battered
Confounded
The sky and stars up high, still so bright

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

2.

The night in my mind
Limping women coming home on crutches
Legs battered
Confounded
The sky and stars up high, still so bright

The Mothers’ welcome smiles
The Fathers coming home
Sitting earnest by the tent just re-erected
The air had a chill
Out front in the mud the children played
With may be a cat or a dog
The altar again re-erected
A corner chipped nearly lost
_____

Trong suy nghĩ về đêm của tôi
Những người phụ nữ trở về cà nhắc trên đôi nạng
Có thể bị đánh đau ống chân
Họ không hiểu nổi
Tại sao bầu trời và các vì sao vẫn cứ xa và sáng?

Mẹ vẫn mỉm cười
Đón cha sắp về
Ngồi xuýt xoa bên chiếc lều vừa dựng lại
Trời khá rét
Trên vũng sân đầy bùn mấy đứa nhỏ đang chạy chơi
Cũng có con mèo con chó
Cũng có bàn thờ
Vừa dựng lại sém mất một góc

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s