Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | A FIELD OF INHUMANITY – 25/37

One song incarceration
Two songs incarceration
You can still sing when you’re incarcerated

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

25.

One song incarceration
Two songs incarceration
You can still sing when you’re incarcerated

You just can’t do what they’ve condemned
Usually by an overseer of hell

Hence, we’ve all agreed you should step aside
So that in the foreseeable future you may be
Just let go of the moment, let it be whisked away with the wind

Because there has to be food on the table
And you will have to chop your body up like slices of a loaf of hot
Warm bread

_____

Một bài hát trong tù
Hai bài hát trong tù
Ở tù bạn vẫn có quyền ca hát

Bạn chỉ không được làm những gì người ta lên án
Thường từ những ông cai ngục

Thôi, mọi người cũng đồng ý rằng bạn nên đứng qua một bên
Sau này có thể tương lai nhìn thấy bạn
Hãy để những ngày tháng này như gió bay đi

Dù sao vẫn phải có thức ăn trên bàn
Và bạn phải cắt cơ thể của mình ra như từng lát như bánh mì
Ấm nóng

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

6 replies on “Lê Vĩnh Tài | A FIELD OF INHUMANITY – 25/37”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s