Categories
POETRY/THƠ

Zbigniew Hertbert | CƠN MƯA – THE RAIN

khi anh trai tôi
trở về từ chiến tranh
trên trán của anh có một ngôi sao bằng bạc
và dưới ngôi sao
là vực thẳm

By Zbigniew Hertbert, translation into Vietnamese by Lê Vĩnh Tài

 

CƠN MƯA

khi anh trai tôi
trở về từ chiến tranh
trên trán của anh có một ngôi sao bằng bạc
và dưới ngôi sao
là vực thẳm

một mảnh đạn
cứa vào anh tại Verdun
hay có lẽ tại Grunwald
(anh đã quên vài chi tiết)

anh đã từng nói rất nhiều
bằng nhiều ngôn ngữ
nhưng anh thích nhất trong mọi thứ
là lịch sử

cho đến khi đã hụt hơi
anh ra lệnh cho những người bạn đã chết của mình bỏ chạy

anh hét lên
đây là cuộc chiến cuối cùng
rằng Carthage sẽ sớm sụp đổ
và rồi thổn thức thổ lộ
Napoleon không thích anh ta

chúng tôi nhìn anh
đang trở nên tái xanh như sốt rét
khi không còn những cảm giác của mình
anh từ từ biến thành tượng đài liệt sĩ

anh trở thành hai vỏ sò đậy lên hai lỗ tai mê nhạc
đi vào một khu rừng đá
và da mặt của anh
đã được nút lại
bằng hai cái nút đã khô, mù là hai con mắt

anh không còn gì
nhưng chạm vào anh biết đau

những câu chuyện
anh kể với hai bàn tay của mình
tay phải là những mối tình lãng mạn
ký ức của người lính nằm bên tay trái

họ đã mang anh trai của tôi
ra khỏi thành phố
anh vẫn trở về mỗi mùa thu
anh mỏng tang và im lặng
không muốn vào nhà
anh gõ vào cửa sổ gọi tôi

chúng tôi đi bộ cùng nhau trên đường phố
và anh trai của tôi đọc cho tôi
những câu chuyện chẳng bao giờ có thể
anh sờ vào mặt tôi
bằng những ngón tay mù của cơn mưa như khóc

—————–

THE RAIN
(thơ Zbigniew Hertbert)

When my older brother
came back from war
he had on his forehead a little silver star
and under the star
an abyss

a splinter of shrapnel
hit him at Verdun
or perhaps at Grunwald
(he’d forgotten the details)

He used to talk much
In many languages
But he liked most of all
The language of history

until losing breath
he commanded his dead pals to run
Roland Kowalski Hannibal

he shouted
that this was the last crusade
that Carthage soon would fall
and then sobbing confessed
that Napoleon did not like him

we looked at him
getting paler and paler
abandoned by his senses
he turned slowly into a monument

into musical shells of ears
entered a stone forest
and the skin of his face
was secured
with the blind dry
buttons of eyes

nothing was left him
but touch

what stories
he told with his hands
in the right he had romances
in the left soldier’s memories

they took my brother
and carried him out of town
he returns every fall
slim and very quiet
he does not want to come in
he knocks at the window for me

we walk together in the streets
and he recites to me
improbable tales
touching my face
with blind fingers of rain 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

5 replies on “Zbigniew Hertbert | CƠN MƯA – THE RAIN”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s