Categories
POETRY/THƠ

Anna Akhmatova | NIGHT VISIT (1)

By Anna Akhmatova, translated into Vietnamese by Sấu Mã and Lê Vĩnh Tài


Mới đọc trên FB của nhà thơ Lê Vĩnh Tài một bài dịch thơ Anna Akhmatova. Rất thú vị khi thấy mấy chữ ”những cây cột điện” trong lời đề từ. Dĩ nhiên, có thể nhận ra ngay, đây là phần “thêm vào” của Lê Vĩnh Tài trong bài chuyển ngữ, theo một cung cách rất riêng mà anh đã thực hiện không phải một lần. Bỗng nhiên, tôi muốn tìm đến nguyên tác tiếng Nga bài thơ của A. Akhmatova. Dịch lại bài thơ này, đối chiếu với “bản Lê Vĩnh Tài”, tôi tự thấy mình hiểu thêm đôi chút về nhà thơ hậu hiện đại Việt Nam mà tôi vốn nể phục.

Thơ Lê Vĩnh Tài nhiều lần nói về những cuộc ra đi, của những “cây cột điện” và những thảm trạng diễn ra ngoài biển tối, trong làn sóng lạnh, bắt đầu từ tháng Tư. Định kỳ hàng năm, tháng Tư lại về trong thơ Lê Vĩnh Tài với những nỗi niềm buốt nhức, ám ảnh. Vì sao, hẳn nhiều người đã biết…

Lê Vĩnh Tài đọc bài thơ của A. Akhmatova qua Anh ngữ. Nhiều điều phiền toái trong việc chuyển ngữ sẽ nảy sinh. Nhưng có hề gì? Ta vẫn thấy còn đó một nỗi lo lắng, bất an và niềm ưu tư không dứt về những cuộc ra đi, trở về trong đêm sâu, lạnh như băng, nhẹ như khói.

Sấu Mã


CHUYẾN VIẾNG THĂM BAN ĐÊM

(translation by Sấu Mã)

Tất cả ra đi, và không ai trở lại

Muốn về trên đường nhựa đầy lá rụng
Người sẽ phải đợi lâu.
Giờ ta gặp nhau
Trong giai điệu Vivaldi dìu dặt.
Cây nến tỏa ánh vàng ủ dột
Giam mình bằng giấc ngủ mê,
Chiếc mã vĩ không hỏi người đã về bằng cách nào kia
Trong ngôi nhà nửa đêm của tôi u uẩn.
Theo âm điệu muộn sầu
Nửa tiếng đồng hồ trôi qua lặng lẽ,
Người đã đọc từ lòng tay tôi
Điều lạ lùng như thế.
Và khi đó sự bất an,
Vốn làm thành định mệnh của người
Đưa người rời bậc cửa nhà tôi
Trong làn buốt giá.

10-13 tháng Chín, 1963
Анна Ахматова (1889-1966) qua nét cọ của Юрий Анненков (1889-1974)

—————

ĐÊM BẠN GHÉ THĂM

(translation by Lê Vĩnh Tài)

“Những cây cột điện đã ra đi, và không ai còn quay lại”

Bạn sẽ không chờ đợi trên một con đường rải nhựa
Hay phủ đầy lá bay bay
Nhưng trong các bài hát chậm và buồn adagio của gã nhạc sĩ thiên tài Vivaldi
Một lần nữa chúng ta sẽ gặp nhau

Những ngọn nến sẽ leo lét ngọn lửa mù mờ
Màu vàng bỏ bùa vào giấc ngủ
Sẽ không ai cúi đầu hỏi làm thế nào bạn đến
Để khư khư giữ giấc ngủ của tôi
Trong những lời than thở, chết người và thầm lặng
Chúng ta sẽ trải qua một giờ hoặc hơn thế nữa
để tha hồ mà mơ

Bạn, tất nhiên, sẽ săm soi lòng bàn tay tôi
Những chỉ tay vẫn rối tung như trước
Và rồi nỗi lo lắng vô cùng
Mà bây giờ là số phận của bạn
Sẽ dẫn bạn vào lòng của biển khơi băng giá
Xa cả tôi và căn phòng của tôi

—————-

NIGHT VISIT

(thơ Anna Akhmatova)

“Everyone left, and no one came back.”

You won’t wait on a path that’s asphalty,
Or in a leaf-covered street.
But in some adagio by Vivaldi
Again we’ll meet.

The candles will show a dim yellow flame,
Bewitched by sleep,
But the bow won’t ask how it was you came
To my midnight keep.
In lamentation, deadly and calm,
We’ll pass an hour or more,

You, of course, will read in my palm
Such wonders as before.
And then that great anxiety
Which is now your doom
Will lead you into the icy sea,
Far from me and my room.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s