Categories
PROSE

Nguyễn Văn Thiện | Survival (51)

Into the pitch-black side of the forest, the Sun disappeared, abandoning half the world in consuming darkness, maraud, on the move the bloody hunt began. Leaning into the darkness for power the hunters’ devices death, and those weaker only have one choice: Hide!

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Khi mặt trời chìm khuất xuống cánh rừng đen sẫm, bỏ mặc nửa địa cầu cho bóng tối bao vây, chiếm đoạt, thì những cuộc săn mồi đẫm máu lại bắt đầu được khởi động. Những kẻ săn mồi dựa vào đêm đen để phô diễn sức mạnh chết chóc, và những kẻ yếu hơn chỉ còn một cách để sinh tồn: Bỏ trốn!

Hắn đã nhiều đêm bỏ trốn trước nanh vuốt cuộc đời. Hắn mượn rượu mượn thơ mượn khùng điên hát múa say sưa để tránh những đòn tấn công chí tử từ bốn phía trần gian chết chóc. Hắn nhớ hình như có lần nào đó trong đêm dài chạy trốn, hắn ngủ quên giữa đường, và mơ thấy một ngôi nhà có giàn hoa giấy, từ trong đó vọng ra tiếng hát nho nhỏ, thương gì mà thương! Bóng trăng đổ xuống, đồng lõa với giấc mơ đầm đìa ảo vọng, cho đến khi sương núi đi qua thò tay đánh thức, hắn lại thức giấc, ngẩn ngơ như vừa bước ra từ xứ sở thần tiên…

Chỉ vậy thôi, nhưng đủ để sinh tồn, đến ngày mai.

Nguyễn Văn Thiện (51 – 2019)

Into the pitch-black side of the forest, the Sun disappeared, abandoning half the world in consuming darkness, maraud, on the move the bloody hunt began. Leaning into the darkness for power the hunters’ devices death, and those weaker only have one choice: Hide!

He in many nights hid brazen at the tooth and nail of his life. He borrowed wine borrowed poetry borrowed madness singing prancing inebriated to avoid the turns of attack from all four corners of his deadly existence. Then he remembered one long night hiding, he fell asleep amid the way, and he dreamed of a small cottage with a climbing row of bougainvillea, from inside a soft voice singing, so lovely so endearing! Into the dream, the falling moonlight wove mysterious wonder, until the awakening touch of the mountain’s passing fog, he woke, dazed as he had just stepped from some magical universe…

Just that, and it was enough for him to survive, till the next day.

#songngutaitram

(Hope comes in a glimpse of a whisper, just remember to listen)

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s