Categories
PROSE

Nguyễn Thị Phương Trâm | The knife at my throat (168)

Dù muốn hay không, bạn là tù nhân của tôi.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

 

We are in the same boat, I’m not sure who is holding the knife to who’s neck.

What I do know is that you can not help me, you do not have the tools qualify to aid me in my endeavor to be better. Your work inspires me, not in the translation of your work, but to write. I know how to write what is in my heart, the sadness that I’ve carried within me since childhood.

Pity isn’t something I reserved for myself, but for those who have not been able to find the light in their own work. One can not love, void of the affection for oneself.

The revelation of your inability to help me was not as disappointing as I had anticipated. Because my journey in writing has cemented because of you. I write, not because of you, but it is for the sole reason in the exorcism of my demons. You are my odd companion in this lonely journey. I know, that it is not by any choice of your own. You have been swept up by the evolution of my thoughts. And I’m thankful. Thankful to have such an accomplished and talented soul to accompany me on my journey.

Like it or not, you are my prisoner.


Chúng ta như nhau thôi, tôi không biết ai đang kề dao vào cổ ai.

Tôi chỉ biết rằng giúp tôi là việc bạn không thể, về sự nỗ lực của tôi bạn không đủ công cụ và điều kiện để hỗ trợ cho tôi. Cảm hứng bạn đã trao qua những tác phẩm của bạn, không phải là sự khát khao qua dịch thuật, mà là vì qua những tác phẩm của bạn tôi muốn viết. Tôi học được cách viết ra những gì tôi đã giấu trong lòng tôi từ tuổi thơ ấu. 

Sự thương hại không phải là thứ tôi dành riêng cho bản thân tôi, vả lại là cho những người đã không kiếm được ánh sáng trong công việc của chính mình. Khi không có biết yêu thương chính mình thì làm sao thật sự biết yêu thương người khác.

Đây không phải là một điều thất vọng, khi đã nhận ra bạn không thể giúp tôi như tôi đã dự đoán. Bởi vì hành trình viết lách của tôi đã được củng cố vì bạn. Tôi viết không phải vì bạn, mà vì tôi muốn thoát những ám ảnh quỷ quái đã theo tôi từ bao giờ. Kỳ lạ là bạn đã thành một người bạn đồng hành trong cuộc hành trình cô đơn này. Tôi biết, đây không phải là sự lựa chọn của riêng bạn. Bạn đã bị cuốn theo sự phát triển tư duy của tôi. Nên tôi muốn cám ơn bạn. Cám ơn một tâm hồn thành đạt tài năng sẽ luôn cùng tôi trong hành trình của mình. 

Dù muốn hay không, bạn là tù nhân của tôi.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

12 replies on “Nguyễn Thị Phương Trâm | The knife at my throat (168)”

Blogging is going good! My fellow bloggers have been a real inspiration.. ☺ I’m glad I remind you of your daughter…do we look similar?? ☺ I hope you and your loved ones are doing fine.
You too take care!! N stay safe 🙏❤

Liked by 1 person

I love this – “I write, not because of you, but it is for the sole reason in the exorcism of my demons.” Yes! I agree and I also love: “You have been swept up by the evolution of my thoughts.” Not to mention: “Like it or not, you are my prisoner.” Marvellous ❤

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s