Categories
PHOTOGRAPHY PROSE

Thanh Dang | the rain has stopped (1)

Thanh Dang, the American-Vietnamese poet currently lives and work in Houston, Texas

The water in the garden barely retreated. In view of the low grey sky. In view of the trees stripped of their leaves. The diminished joy. He retreated into his home. He again sat down right in front of Facebook. An established habit. Read. Greet.

By Thanh Dang, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

The rain has stopped. The water in the garden barely retreated. In view of the low grey sky. In view of the trees stripped of their leaves. The diminished joy. He retreated into his home. He again sat down right in front of Facebook. An established habit. Read. Greet. A day unlike any other day. News of Ho Chi Minh contracting Covid. News of Ho Chi Minh choking. News of Ho Chi Minh flooding. News of Trump. News of Afghanistan and the Taliban. A new Vietnam. Pity. South Vietnam is by the sea, escape is easier; as for Afghanistan, probably harder; on top of that, America 46 years ago is no longer the America of today. Let’s hope the Taliban are not interested in opening up any kind of “re-education camps” the likes of Communist Vietnam, more of a prison, inhuman, despicable. The poor Afghanistan people. Russia, America shall eventually be replaced by China perhaps.

Who shall be the winner in the end, who shall discover the precious stones at the heart of the earth? China won’t be breathing easy because of America. But what’s sad indeed, the Americans themselves are struggling. How can there be outward peace when the heart is anxious? How can tyranny be subdued, the nation united, facing the threat of China how may productivity be higher. A thousand Ho Chi Minh are seriously ill in a day. Covid is afraid of no one. The world is in chaos because of it, Covid. “Will there be many days like this?”, he asked himself one day. He has to find a way to hide from it all. Fun to him is more preferred, so the sad days shall pass by quick enough.   

                   

In truth, he does enjoy following the drama of many conflicts. When it comes to the truth, in such delusions each of his friend gave him a brick each, he’s aware such thoughts are rather far-fetch; in the darkest of nights he would chant over and over again his faithful mantras, hoping for some kind of grace; consoled himself with such words like “things will change, the Creator have given us all those beautiful flowers upon the meadow… knock, and a door will open; ask, and you will receive.” Each day, giving birth to how many lifetimes, the beginning of how many lives.

He could see that Ho Chi Minh was sick. He could see the young woman in the black ao dai praying for Ho Chi Minh’s recovery. She composed poetry. She hoped peace would settle upon Ho Chi Minh’s horizon… not just her alone, but there are many out there like her. He asked himself one day, why would a country with so many talented people, patiently endure the starvation, the poverty, survive the pandemic without vaccines. He’s ignorant in believing there were countries that were able to successfully control the spread of infections, as the world watched! As it turns out the truth and advertising have nothing to do with each other.

Then one day, there’s no need to muck around being sad before anything is written. Each day like that is not exactly like that. All concerns are open to all sorts of sources, bustling will be the new day. He believes people should write A New Testament of the Bible. Easter Day is today, it is everyday. Every day is Easter.

Mưa đã dừng. Nước trong vườn chưa rút hết. Nhìn bầu trời thấp và xám xịt.Nhìn cây lá xụi lơ. Không vui mấy. Hắn vào nhà.Hắn lại ngồi với Facebook. Lâu thành thói quen. Đọc.Chào hỏi.Một ngày khác mọi ngày. Tin Hồ Chí Minh bị nhiểm Covid. Tin Hồ Chí Minh bễ ống. Tin Hồ Chí Minh ngập lụt. Tin Trump. Tin Afghanistan cùng Taliban. Một Việt Nam mới. Tội. Nam Việt Nam gần biển,dễ chạy;còn Afghanistan, chắc khó; lại nữa, Mỹ của 46 năm trước không phải là Mỹ bây giờ. Hy vọng Taliban không mở ra những “ trại cải tạo “ Kiểu CS Việt Nam, nơi thực chất là một nhà tù, vô nhân, tồi tệ. Thương cho dân tộc Afghanistan. Nga,Mỹ rồi mai nầy chú Tàu sẽ đến thế chân. 

Ai sẽ là kẻ chiến thắng sau cùng, ai sẽ khai quật được những quý kim dưới lòng đất kia? Mỹ chắc sẽ không để cho Tàu dễ thở ở đây. Nhưng khốn nỗi hôm nay, Mỹ còn đang chật vật với chính mình.Làm sao an trong bình ngoài. Làm sao cải cách hệ thống hạ tầng, làm sao đoàn kết dân tộc, làm sao gia tốc công nghệ cao để Tàu không thể qua mặt. Một ngày nhìn Hồ Chí Minh bệnh trầm kha. Con Covid không sợ một ai. Nó, con Covid làm loạn thế giới nầy mà. Một ngày, hắnhỏi, “có thể có nhiều ngày như hôm nay?” Hắn phải tìm một phương để trốn. Hắn thích vui nên những điều buồn chắc sẽ qua mau.

Dù gì, hắn đã từng thích nghi với khá nhiều những nghịch cảnh. Từ giấc mơ mỗi người bạn sẽ cho hắn một cục gạch, đến sự thật, hắn biết rằng hắn đã viễn mơ; từ những đêm tối trời hắn đã âm thầm niệm chú, hy vọng từ nơi tối tăm một chút nhiệm mầu; hắn đã từng khuyên cho chính mình “ rồi sẽ khác thôi, Thượng đế đã cho những bông hoa đầy xinh đẹp trong đám cỏ kia…hãy gõ, cửa sẽ mở; hãy cầu, sẽ được.” Một ngày, bao nhiêu kiếp người được diễn sinh, bao nhiêu kiếp người khởi đầu.

Hắn lại thấy Hồ Chí Minh Bệnh. Hắn thấy người con gái mặc áo dài đen, từng bước cầu nguyện cho Hồ Chí Minh tai qua nạn khỏi. Nàng còn làm thơ. Nàng mong chuyển đến mỗi tai trời ách đất trong Hồ Chí Minh được an bình… không phải một, nhưng có nhiều người như thế. Một ngày, hắn hỏi vì sao quê hương với những con người tài hoa, kiên cường chịu đựng, lại đói, lại nghèo, lại sống trong dịch bệnh không có thuốc chủng. Hắn đã ngu tin về cả nước chống dịch cùng thành quả, thế giới nhìn vào! Thì ra sự thật và quảng cáo không dính dáng gì với nhau.

Một ngày, có thể không cần phải buồn và tịch mịch mới có thể viết được.Mỗi ngày như thế không phải thế. Mọi quan hoài có thể mở ra,mọi suối nguồn lại nhộn nhịp cho một ngày mới. Hắn thấy con người cần viết một quyển Thánh Kinh Khác. Mỗi ngày là một ngày Thiên Chúa tái sinh.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s