Categories
ART PROSE

Nguyễn Thị Phương Trâm | BOO 4

Lâu lắm rồi, không viết thơ cho Boo.

Dear Boo,

How are you? When I write to you, Boo, it feels more like I’m writing to myself.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

Lâu lắm rồi, không viết thơ cho Boo. 

Boo mến,

Anh khỏe không? Mỗi lần viết cho anh, Boo, là như tôi đang viết cho chính mình. Dù rằng, chúng ta là một trăng và một trời khác nhau, anh như vừa bước xuống chuyến bay từ Việt Nam, còn tôi đã bị tẩy trắng từ trong ra ngoài.

Tôi ngồi ôm nắng từ cửa sổ phía Đông trong phòng ăn, nắng chưa đủ bóng, nhưng linh hồn tôi ấm. Ánh nắng phản sáng chỉ những sự thật, trong mắt anh tôi là một người đàn bà đã hơn nửa cuộc đời với sự khôn ngoan không đáng kể, chẳng biết gì. Những vòng thâm đen dưới mắt, những lớp mỡ đọng dày trên mí mắt, còn chi chất collagen dưới cằm không đủ để nâng khuôn mặt của nàng. Đột nhiên tôi cảm nhận được sự an ủi là tôi và anh sẽ cùng nhau già, cùng nhau hưởng tuổi già. 

Anh quá đúng, tôi không cần phải kiếm, vì những gì tôi mong muốn sẽ tự nhiên kiếm đến tôi, câu thành ngữ ngạn ngữ gì đó anh đã nói mà tôi đã không tài nào nhớ. Nhưng Boo à, những gì tôi mong muốn đến với tôi luôn giữa những hỗn loạn. Tôi chỉ muốn chui đầu mình vào lại những hố bùn lầy. Ôi ngộp thở quá Boo, khả năng chịu đựng nhân loại của tôi quá thấp. Boo, tôi biết đây là một sự mâu thuẫn. Vì tôi cũng yêu họ.

Có gì đó mềm dịu và ngọt ngào trong đêm, và chúng ta sẽ mãi mãi xanh. Boo à, tôi chỉ muốn ngủ, một giấc ngủ vĩnh hằng. Rồi từ đâu đó mùi của một bầu trời xanh, men của chiraz trên cành đánh thức tôi dậy. Boo à, làm tôi nhớ đến anh.


Dear Boo,

How are you? When I write to you, Boo, it feels more like I’m writing to myself. But inherently, we’re so different, you are “fresh off the boat” while I have been bleached from the inside out. 

I’m sitting by the Eastern window in the dining room, the sun yet high, but it’s heat warms my soul. The sun and it’s light reflecting only the truth, your reflection of me is a middle aged woman with the wisdom of knowing nothing at all. The dark circles around her eyes, the fat deposits heavy on her eyelids, the collagen around her neck no longer holding up her face. I feel suddenly consoled that we are going to grow old together Boo.

You are right Boo, what I’m looking for will find its way to me, there was that Vietnamese idiom you told me once but I could never manage to remember. But Boo, what I’m looking for is delivered amongst the chaos. All I want to do is stick my head back into the sticky mud. It’s suffocating Boo, I have limited tolerance for people Boo. I know, I know I contradict myself Boo. I love them too.

There is something soft and sweet in the dark, and we’re eternally youthful. I just want to sleep Boo, endlessly sleep. Then the smell of the blue sky, yeasty chiraz on the vines wakes me up. Made me think of you today Boo.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s