Categories
PROSE

Nguyễn Văn Thiện | Whose life is more or less tragic than an artist’s life? (50)

“The artist wanders the streets, suddenly finds they can’t remember one single street name…”

By Nguyễn Văn Thiện, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

“người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố, bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một tên đường…”

Bản chất của người nghệ sĩ thực sự có phải là lang thang là lơ đãng quên quên nhớ nhớ hay là buông bỏ không? Theo tôi là không. Tôi thấy đa số là cặm cụi làm ăn lặng thầm viết vẽ. Chứ làm gì đi rồi không nhớ mình đang ở đường nào? Vậy tại ra nghệ sĩ họ hay tỏ ra lơ đãng? Họ diễn à? Theo tôi cũng không hẳn thế, trừ một số ít học đòi diễn kịch. Còn nữa, khi họ lang thang là họ đang đau đớn, với bi kịch lặng thầm của mình.

Đời ai không ít nhiều bi kịch, đặc biệt là người nghệ sĩ?

“The artist wanders the streets, suddenly finds they can’t remember one single street name…”

Is wandering around lost, absent-minded, and forgetful the nature of an artist? In my opinion, no. I can see that most are quietly hard at work, writing, sketching. How could a person not know where they’re going? Is being absent-minded an artist’s act? Are they acting? Not really, in my opinion, except for a less-well-read handful who enjoys the drama. It’s more than that, as they aimlessly wander the streets, in silence they carry with them the pain, their personal tragedy.

Whose life is more or less tragic than an artist’s life?

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s