Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | poetry, not some kind of rage (168)

she wrote
death is not simple
poetry noting nothing but romance
as she left for that
far away place

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

poetry

 

not some kind of rage

a big lost at the stock market

 

no romance and roses

no rhyme or rhythm

nor some sort of complicated idiom

 

proverbs

thrown around during an electrical outage

while she ponder on what to make for dinner

 

poetry

an old man

a hitchhiker in your car

or a scarecrow

that enjoys talking to itself

in a meadow abandoned by the birds and the bees

overwhelmed by the stink of pesticides

 

poetry

the government handouts

two poems per head

like long ago once a year each family was given four metres of material

Mother bought big sister two metres of mosquito net

the rest of the house the other two metres

Mother said:

– this year we can have tops but no pants

okay son

 

poetry

shoved between the lines and wrinkles

of an old woman in a hospital bed

her daughter shocked

by the hospital bill

 

she wrote

death is not simple

poetry noting nothing but romance

as she left for that 

far away place

 

poetry

also

the eyes of the policeman

by your car

looking for a violation to fine you

so he could buy a loaf of bread to feed his children

 

This is poetry?

So be it…

_____

 

thơ ca

 

không phải là cơn thịnh nộ

giống như khi bạn chơi chứng khoán bị hố

rất to

 

nó cũng không phải là sự lãng mạn và hoa hồng

cũng không phải nhịp điệu và vần

hay mấy trò thành ngữ

 

còn tục ngữ

nàng vẫn thường văng ra lúc cúp điện phải vào bếp

nấu cơm

 

thơ ca

có khi là một ông già

quá giang xe của bạn

hay một gã bù nhìn

thích nói chuyện với chính mình

trên cánh đồng cũng chẳng còn chim bướm

toàn mùi thuốc sâu

 

thơ ca

cũng có khi chính phủ phân phối

mỗi người hai bài

như ngày xưa một năm cả nhà bốn mét vải

mẹ mua cho chị hai mét vải mùng

cả nhà còn hai mét

mẹ nói:

– năm nay may áo khỏi may quần

nha con trai

 

thơ ca

cũng được viết trên những nếp nhăn

của một cụ bà trong bệnh viện

khi đứa con gái của bà đã phát điên

vì viện phí

 

bà biết

cái chết cũng không đơn giản

thơ chỉ kể lại câu chuyện rất lãng mạn

khi cụ bà

đi xa

 

thơ ca

nó cũng là

ánh mắt của anh cảnh sát

vòng quanh chiếc xe của bạn

tìm một lỗi để có một khoản từ bạn

chỉ để mua cho con của anh một ổ bánh mì

 

thơ là gì?

thì cứ vậy đi…

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 replies on “Lê Vĩnh Tài | poetry, not some kind of rage (168)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s