Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC POEM SHATTERED INTO WARM RAIN – 3

the dance steps around the wine vat
like a dream around the bed
like how much I’ve laboured to love you, child
in strides by you someone exiled
child, in praise of you, the tragic violin concerto
echoing the storm
a flame wet in your eyes child
a reflection of you on shards of glass
child do you still think of me?

by Lê Vĩnh Tài, translation Nguyễn Thị Phương Trâm

 

child, you’ve only just returned do you concede

the West Highlands an infinite lush green sea 

an expanse of freedom

the West Highlands’ wind blowing, misty the memories

the honest smiles

the callus aching hands of the Highland

a habit

mother’s breast the Highland’s salt

dangling affront Thy heart

 

the dance steps around the wine vat

like a dream around the bed

like how much I’ve laboured to love you, child

in strides by you someone exiled

child, in praise of you, the tragic violin concerto

echoing the storm

a flame wet in your eyes child

a reflection of you on shards of glass

child do you still think of me?

 

homeland o homeland

Bazan red earth volcanoes erupting

pure and moody like a young girl blindly

yearning for her first love

a river long river long o Krong-Ana in our memories

running in a bright red alluvial storm

the length of sadness / across the scars

exhausting alluvium storms

seasonal empty fields wearing away the clay paths

the dry (season)…

*

 

child, you’ve just returned do you concede

dreams born from the dusty clay

beg you be delusional not child, of happiness without pain

look upon your feet the blossoming of youth

don’t regret the fall out there in yellows

the embrace of stars on worried brows

the winter grass chilling Thy fingers softening because of each other

 

o homeland, sounds of crisp laughter

rocks and pebbles softened thy footprints

ripe with living…

cherishing the hopes of a new land

no one is surprised in facing a stranger in the mirror

thy face a reflection of a sad land

the dawning scattered pieces of sleep

like an ancient forest and forgetfulness

 

homeland with the calmness of a forest

the forest a witness or a quiet storyteller

now the glaring light is causing pain

the forest the days in deep darkness

even the vines dreamt of the foregone(ancient)

the springs wandering in the mountains

a mushroom golden like a blossom

a golden mushroom in a red scarf

a princess fell asleep in the wind

awakening not tomorrow…

 

one picking up dreams to reconnect

memories in a daze still

salted is the heart in hints of fragrant new grass 

the grass achingly new

making her eyes ache o forest

 

o forest

o forest

doorways of the longhouses opened to the origin of greenness

the other side of Serepok river green

both sides of the bazan path green

the afternoon meal mother’s gentle rising smoke

sounding of the horn a light green

 

child, you’ve just returned to mother and me

your hair lush the greenness of eyelids

the green eyelids gosh the possible means of all paths through the forest

your feet child upon the tips of the reeds

sleeves the green of endless dreams

 


 

em mới về em có nhận ra không

biển ở Tây Nguyên bạt ngàn màu xanh của lá

bạt ngàn tự do

gió ở Tây Nguyên tung mờ ký ức

những nụ cười trung thực

bàn tay ở Tây Nguyên chai sần đau nhức

thành quen

muối ở Tây Nguyên là hai bầu vú mẹ

đeo lửng lơ trước trái tim người

 

bước chân múa quanh ché rượu

như giấc mơ quanh chiếc giường

như anh hoài công yêu em

đi bên em như kẻ lưu đày

ca ngợi em như cây vĩ cầm buồn nản

âm vang cơn mưa

ướt trong mắt em ngọn lửa

soi vào em mảnh gương vỡ

em có còn nhớ đến anh không?

 

quê hương ôi quê hương

ba dan núi lửa

trắng trong nông nổi như cô gái yếu đuối mù quáng

nuối tiếc mối tình đầu

con sông dài sông dài ôi KrôngAna ký ức

chảy trong mưa phù sa đỏ rực

đi dọc nỗi buồn / đi ngang dấu vết

phù sa mỏi mệt

phù du cánh đồng trơ lối mòn đất nện

mùa khô…

 

em mới về em có nhận ra không

những giấc mơ sinh ra từ bụi đất

xin em đừng ảo tưởng niềm vui không đau đớn

hãy nhìn xuống chân mình tuổi trẻ đơm hoa

đừng nuối tiếc thu vàng xuống phố

vòng tay sao trời vầng trán ưu tư

mùa đông cỏ lạnh ngón tay người mềm lại vì nhau

 

quê hương ôi tiếng cười rộn rã

sỏi đá mềm ra dấu chân người

chín mềm sự sống…

những hy vọng tha hương vùng đất mới

chẳng ai ngạc nhiên khi soi gương thấy mình khách lạ

mặt người soi mặt đất buồn

những mảnh vụn ban mai giấc ngủ

như rừng già và quên

 

quê hương mang sự bình tĩnh của rừng

rừng làm chứng nhân hay thì thầm kể chuyện

bây giờ lóa nắng làm đau

rừng những ngày bóng tối thẳm sâu

cả dây leo cũng mơ làm cổ thụ

những con suối lang thang trong núi

chiếc nấm vàng như một bông hoa

chiếc nấm vàng quàng khăn đỏ

nàng công chúa ngủ quên với gió

không thức dậy ngày mai…

 

ta đi nhặt chiêm bao về nối lại

ký ức còn mê mải

lòng như muối xát nghe thơm non ngọn cỏ

ngọn cỏ non nhưng nhức

nhức mắt nàng rừng ơi

 

rừng ơi

rừng ơi

những ô cửa nhà dài mở ra cõi màu xanh

bên kia sông Sêrêpốc màu xanh

hai bên con đường đất đỏ màu xanh

bữa cơm chiều mẹ dịu dàng lên khói

tiếng tù và mờ xanh

 

em mới về với mẹ với anh

tóc em xanh màu xanh mí mắt

một mí xanh ôi muôn nẻo đường rừng

bàn chân em dẫm ngang ngọn cỏ

tà áo xanh hun hút giấc mơ

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s