Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC POEM SHATTERED INTO WARM RAIN – 6

after the aching cowardice
after the months years passed by the polished black K’pan
the whole village shivering upon the gùi
the whole village, a child in a sling on a flat chest
sucking on its mother’s breast
doddering
bewildered on a feral slope

the budding red leaf soft in thy eyes
burning
shattering into warm rain overwhelming the horizon without a way
upon the water’s surface left, not a mark
the Cosmic mountains Sea lake a boat of light
like sunlight a blink in the night
caressing tenderly since
Thou art has given thanksgiving to many gods
adorned numerous charms

yet Thy journeys are likened to a saddle mouldering
As Thy lover underfoot abandon Thee

by Lê Vĩnh Tài, translation Nguyễn Thị Phương Trâm

 

child, you’ve only just returned do you concede

aching is the anxiousness in the eyes of children weeping the sadness of adults 

a pink budding leaf

now awry

 

Thy hands holding the other

the long sighs the perpetual wandering

the perpetual caves

as a flock of K’tía flew

the Grứ(eagle of the Ede people) flew

the Phí also flew 

through the rain and wind of an Y Phôn anthem

as though the line has been server from the origin

but not all is lost

Thy gentle sweet tongue

by this tarry, wandering concludes in dreams

shattering into the pouring of smoke / tiring puh pêt

and

foggy

mist

 

the long sighing waves reddening the setting Sun

a sadness in the depths of eye sockets

the forest leaving us 

as simple as a young girl leaving home for a lad who’s stolen a long

shiny sword

 

in fruitless struggles Jun Vill in the dark of night 

between the tight crevices of M’Tha you couldn’t force a dream 

Thee tightly wheezing

the mountain small fading into the distance

the path dissolving in a squint

reserved is thy young eyes

distant is thy ancient eyes

 

homeland o Thy journey never ceasing

wasteland tigers roaring gibbons calling

even the xà gạt turned feral

how be such distance be covered

though on the wings of love Thee flying

Thy blood is nothing but light and clouds

 

homeland o thou of life and death wandering in the night

in dreams shalln’t be at peace

tossing and turning on the packed dirt floor

by the wind with love Thou art  sowing and seeding

Thou art erecting love once more like the reeds

with Thee welcome the warm rain breaking through the soil

 

after the aching cowardice

after the months years passed by the polished black K’pan 

the whole village shivering upon the gùi

the whole village, a child in a sling on a flat chest

sucking on its mother’s breast

doddering

bewildered on a feral slope

 

the budding red leaf soft in thy eyes

burning 

shattering into warm rain overwhelming the horizon without a way

upon the water’s surface left, not a mark

the Cosmic mountains Sea lake a boat of light 

like sunlight a blink in the night

caressing tenderly since

Thou art has given thanksgiving to many gods

adorned numerous charms

 

yet Thy journeys are likened to a saddle mouldering

As Thy lover underfoot abandon Thee


 

em mới về em có nhận ra không

thật đau đớn trong mắt trẻ chảy khắc khoải đau buồn người lớn

chiếc lá non màu đỏ

bây giờ đã nâu

 

bàn tay người nắm vào nhau

tiếng thở dài du cư biền biệt

biền biệt những hang động

như đàn chim K’tía bay đi

chim Grứ bay đi

chim Phí cũng bay đi

theo lời hát Y Phôn mưa gió

như cội nguồn không còn dây nối nữa

không phải đã mất đi tất cả

chiếc lưỡi dịu ngọt của người

nhưng cuộc du cư lê thê này làm giấc mơ 

vỡ ra thác Khói / puh pêt mệt mỏi

khói

sương

 

tiếng thở dài sóng sượt mặt trời vừa lặn xuống bầu trời đỏ thắm lên

nỗi buồn sâu thêm trong hốc mắt

rừng bỏ chúng ta đi

đơn giản như cô gái bỏ nhà theo chàng trai cắp chiếc gươm dài

và sáng

 

đêm tối buôn Jun nhọc nhằn điều vô nghĩa

khoảng hẹp M’Tha không xoay xở cơn mơ

Người chật như hơi thở

ngọn núi mờ chấm nhỏ xa xăm

con đường tan trong nheo mắt

mắt người trẻ dè dặt

mắt người già xa xôi

 

quê hương ôi cuộc du cư không dứt

dải đất hoang cọp gầm vượn hú

chiếc xà gạt cũng trở nên hung dữ

cái khoảng cách bao giờ vượt được

dù Người bay bằng đôi cánh tình yêu

khi trong máu chỉ có mây và nắng

 

quê hương ôi Người lang thang những đêm sinh tử

cả trong mơ cũng chẳng an lành

trằn trọc nền đất cứng

Người gieo trỉa bằng tình yêu trước gió

Người dựng lại tình yêu như cỏ

đã cùng Người đón mưa ấm nhú lên

 

sau những đớn hèn

sau những tháng năm đi qua chiếc ghế K’pan đen bóng

cả buôn lắc lư trên một chiếc gùi

cả buôn làm đứa trẻ địu trên ngực lép

ngậm bầu vú mẹ

đi

mê man nghiêng ta luy hoang dại

 

chiếc lá non màu đỏ mềm trong mắt Người

nóng hổi

vỡ ra mưa ấm đầy bầu trời không lối đi

trên mặt nước không dấu vết

con thuyền ánh sáng Biển Hồ cao mênh mang núi

ánh mắt tắt trong đêm như ánh nắng

dịu dàng âu yếm vì sao

Người đã cúng nhiều thần đã làm nhiều lễ

đeo nhiều bùa thiêng

 

nhưng cuộc du cư như tấm yên nhàu nát

vì người tình Người cởi bỏ dưới chân

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s