Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC POEM SHATTERED INTO WARM RAIN – 8

Who has swapped Kàte forest for a few blooming rice fields?
each seed is like mother’s fetus
brimming on father’s tears
the forest ceasing on exiled faces
drawn up by the wind the crumbling sadness
the sadness of ashes the sadness of fires
the sadness of migrants crowding even dreams

by Lê Vĩnh Tài, translation Nguyễn Thị Phương Trâm

 

you’ve only just returned do you concede child
the forest is now a legend
a homeland forever in debt forever gambling losing the forest
the past is at the end of its term
the sound of chainsaws
returning to where…

Who has swapped Kàte forest for a few blooming rice fields?
each seed is like mother’s fetus
brimming on father’s tears
the forest ceasing on exiled faces
drawn up by the wind the crumbling sadness
the sadness of ashes the sadness of fires
the sadness of migrants crowding even dreams

survival in repose not via dreams
in repose not the freshness of the wind
in an indignant uproar is the wind upon noon
how can smoke hide the Sun
the grain err not
the grain weeping the days as a girl
to mourn each hurt, be still the forest?

or your tears child, a girl beholding
in her hands an ancient sadness
the greenness of leaves gone leaving behind what word
an orphaned grain in light of the moon and stars
streaming light across the sky
wild bird songs in abandonment disappearing
wild birds turning to a place full of rain

o homeland my child is there still a breath
hidden where is the brotherhood
why are you child, burdened still with such prickly memories
arms holding up so high stripped of leaves
When amidst this dense forest my heart is full
visiting in thinner more tattered clothes each day
the leaves stirring still in our hearts…

*

on the premise of arguments they laugh
When the Sun could but burn the eyes
the sunlight is a child opening a door
unfair to us
the rain a melee
unfair to us

we’re blushing freshly burning
blades of green grass at attention upon our flesh
we become the proprietor of the wind
of storms of rain of sunlight of loneliness
the kid’s games will not scare us
the high peaks will not  make us submit to loneliness

return to the homeland the sky return the sky to darkness
the night is your eyes child
your eyes in a day make the stars open to receiving seven rays of lights
in cloud nine, flying…
skimming the mountain top sheathing rivers
with the comforting solemn sound of the gong
after much voluble, the sadness forgotten

the homeland turning in a wheel of desire
desire from each grain of brown dirt
volcanoes rich bazan red earth in your eyes child
the volcanoes of Cu Mgar stowing a meadow of glorious blooms
glorious from every crevice of every budding foliage
the rich red earth undulating never satisfied

em mới về em có nhận ra không
những cánh rừng đã thành huyền sử
quê hương còn món nợ với trò chơi mất rừng vô tăm tích
quá khứ hết nhiệm kỳ
tiếng cưa máy
về đâu…

ai đã đổi cánh rừng Kàte lấy vài bông lúa rẫy?
những hạt lúa như bào thai của mẹ
rưng rưng nước mắt của cha
rừng ngưng trên gương mặt kẻ tha phương
vẽ lên bằng gió nhàu nát nỗi buồn
nỗi buồn tro than nỗi buồn của lửa
nỗi buồn di dân chật cả giấc mơ

giấc mơ không êm đềm cơm áo
không êm đềm màu xanh của gió
gió chiều nay phẫn nộ
khói làm sao che được mặt trời
hạt lúa không có lỗi
hạt lúa khóc ngày còn con gái
rừng có còn để khóc mỗi lần đau?

hay nước mắt của em, người con gái mang
trên tay nỗi buồn cổ thụ
xanh lá tan đi không để lại điều gì
hạt lúa mồ côi với trăng sao ánh sáng
vệt sáng ngang trời
bơ vơ tiếng hót của loài chim hoang đã mất
loài chim hoang quay về phía đầy mưa

quê hương ôi em còn hơi thở
tình yêu anh em cất ở đâu
mà em nhớ làm gì nhọc nhằn nhọn buốt
những cánh tay vươn lên trơ trụi lá
chỉ lòng anh ngập giữa rừng dày
kẻ áo vải khăn thưa mỗi ngày qua đó
lòng vẫn còn lá bay…

*

người ta lập luận và cười
khi mặt trời chỉ làm nhức mắt
nắng như đứa bé mở cửa
bất công với chúng ta
mưa như cuộc chiến
bất công với chúng ta

chúng ta hồng hào tươi mát cháy lên
ngọn cỏ xanh vênh vang trên da thịt
chúng ta thành chủ nhân của gió
của bão của mưa của nắng của cô đơn
những trò con trẻ không làm ta sợ
những đỉnh cao không làm ta đơn độc

trả lại quê hương bầu trời trả lại bầu trời đêm tối
đêm tối là mắt em
mắt em làm vì sao mở ra đón ngày bảy tia sáng
chín mây bay…
đụng phải đỉnh núi và phủ dòng sông
mang tiếng cồng âm u lời an ủi
quên đau buồn sau những ba hoa

quê hương xoay bánh xe khát vọng
khát vọng tận cùng từ thớ đất nâu
ba dan mắt em ôi núi lửa
núi lửa Cư’Mgar trải một nền hoa thắm
thắm tận cùng mầm non kẽ lá
ba dan vẫy vùng chưa thỏa

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s