Categories
PROSE

Nguyễn Thị Phương Trâm | (175)

I adore this photograph, a surreal capture in the afternoon light. My novel and I, my siblings near by. A picture of innocence coloured by a new bitter taste called life. My materialistic requirements were miniscule. I’d dreamt of becoming an independent human being of strong moral standings. My wish was simple, for my parents to be proud.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

I adore this photograph, a surreal capture in the afternoon light. My novel and I, my siblings near by. A picture of innocence coloured by a new bitter taste called life. My materialistic requirements were miniscule. I’d dreamt of becoming an independent human being of strong moral standings. My wish was simple, for my parents to be proud.


Tôi rất yêu tấm ảnh này, chụp giữa buổi chiều như trong một giấc mơ. Tôi và cuốn tiểu thuyết, mấy chị em gần bên. Khuôn mặt ngây ngô, chợt nếm được chút đắng của đời. Tôi bất cần những vật chất khô khan. Tôi chỉ muốn thành người đạo đức, thành lập một cuộc sống tự lập. Mộng ước là một ngày, bố mẹ mình sẽ được chút tự hào ở thân mộc mạc này.

September 2014

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s