Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC POEM SHATTERED INTO WARM RAIN – 12

but when you turn your back my child, the Sun also sets
to craving once more the dusk
you’re the light I’m the dark
darkness shattering human eyes
in throats upon lips
the lyrics…

by Lê Vĩnh Tài, translation Nguyễn Thị Phương Trâm


child, who am I to you
a nook in the borough an attic in the longhouse
a damp smoky afternoon
remnant verses offered up to Thee
child, you’re steeped in soft scents of the rain
loving you still till my heart breaks

heartbreaking in your every movement the creation of storms
sweating fever the height of the forest soaking our clothes
Thủy Tinh (Lord of the Sea) seething rose to reclaim his lover
o lover unquenching amidst the flood
o lover of a hundred years

you reside in my heart. a nest lined with grass and twigs
the horizon is robbed of its fire
a mere hint of a winter mist
we face tomorrow stacking one at a time a log
coal ashes greying desire
ashes the tomorrow logs of our soul
subdued undercurrents the morrow of thunder
but waiting for tomorrow, I shall have nothing
when I could love you, I must
the flood is no mystery
possessed you, the high peaks, an escape
the flood in you still sweet as the first dew
as we now love

loving steeped in flood and deluge
in the passing flood you’re spilling both sadness
the very limit of an open door
the very limit of dreams…

who’s passionate still
a thousand which way for the retreating flood
loving amidst a tidal wave
draped in clouds
raining deluge flooding blissful rapture

Thủy Tinh hoarse calling for Mỵ Nương
heard only by us
us coaxing the B’lang into a roaring fire
shuddering storms into resounding bells
a pair of budding roses on fair breasts
soaking up the rain to appease the tender reeds

o homeland lose not Thy strength
upon our chest we covet Thee
coveting seedlings ready for tomorrow’s light
within giant rosy frond we covet Thee
prayer offerings
an ode aching with tenderness
an enraged melancholy
the spirit in our blood pouring fire
us with Thee on fire with Thee in loving burning

to the ground shed the cloak upon our back
o homeland beg Thee upon it walk
Thee vainglorious a vessel above the storm
gifting the Sun to the night
gifting the future to the past
gifting the sky with angels
flying dreaming streaming tears up high

but when you turn your back my child, the Sun also sets
to craving once more the dusk
you’re the light I’m the dark
darkness shattering human eyes
in throats upon lips
the lyrics…


ta là gì của em
góc phố nhỏ nhà dài gác hẹp
một chiều khói ướt
những câu thơ còn lại dâng Người
em dầm mưa mùi hương thơm dịu
ta vẫn yêu đứt ruột mỗi chiều

đứt ruột mỗi khi em trở mình làm giông bão
mồ hôi sốt cao cả cánh rừng ướt áo
Thủy tinh lên non cao đòi lại người tình
hỡi người tình lụt lội
hỡi người tình trăm năm

rơm rác lót ổ em nằm là trái tim anh
bầu trời bây giờ mất hết lửa
còn đọng lại hơi nước mờ mịt mùa đông
ta phải đương đầu với ngày mai khi xếp từng que củi
cời tro than xám ngắt tình cảm
tro than là ngày mai của que củi hồn mình
như im lặng rền vang là ngày mai của sấm
nhưng anh không được gì nếu đợi ngày mai
anh yêu em ngay lúc nào có thể
cơn lũ không còn bí ẩn
em đã có đỉnh cao và lối thoát
lũ trong em vẫn giọt sương đầu
như bây giờ ta đang yêu nhau

yêu nhau đầm đìa mưa lũ
cơn lũ đi qua em dang ra hai nỗi buồn
một tận cùng cửa mở
một tận cùng cơn mơ…

ai đang còn say sưa chính họ
mở nghìn lối dọc ngang cho lũ rút về
ta yêu nhau trong cơn hồng thủy
phủ đầy mây
và mưa lũ đê mê

chàng Thủy Tinh gọi Mỵ Nương khản giọng
chỉ còn ta nghe
ta sẽ thắp B’lang thành lửa
rung cơn gió làm chuông
hai núm hoa hồng trên bầu ngực nắng
hong khô mưa cho ngọn cỏ yếu mềm

quê hương ôi xin Người đừng đuối sức
ta ủ Người trong ngực
ủ hạt mầm đón nắng ngày mai
ta ủ Người trong những chiếc lá khổng lồ đỏ thắm
những lời cầu khẩn
trong câu thơ dịu dàng đau đớn
phẫn nộ u buồn
rượu trong máu chảy như dòng lửa
ta cháy cùng Người ta cháy vì yêu

cởi chiếc áo khoác trên thân ta xuống đất
quê hương ôi Người cứ dẫm chân lên
Người kiêu hãnh như chiếc thuyền qua bão lũ
tặng mặt trời cho đêm
tặng ngày mai cho quá khứ
tặng cho bầu trời những vì thiên sứ
bay mơ màng nước mắt trên cao

nhưng em quay lưng mặt trời cũng lặn
thèm một lần hoàng hôn
em ánh sáng ta làm bóng tối
một bóng tối vỡ tung mắt người
trong cổ họng và môi
câu hát…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s