Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Lê Minh Chánh | DISTANT (8)

Lê Minh Chánh

Born: 1984
Hometown: the province of Đồng Tháp.

Currently an independent poet in Saigon.

By Lê Minh Chánh, translation by  Nguyễn Thị Phương Trâm

 

DISTANT

 

the maddening rainy days like today, reminds me of Dalat

a serendipitous moment

a black and white jumper

silk scarf

like a chalk drawing by Degas

from where come

the source of your unrelenting grief?

 

a dazed moment

the hidden forest white in the mist

 

two soul 

within their orderly silence

their reservations

two waves riding side by side

 

the care

in each pitter patter dark droplet

the night awakening slowly upon the yeasty hues of cockroach’s wings

the earnest wind through the forest

whisked away pieces of the world

patches through the window

bleeding pieces of the night

our past?

 

the day drifted by as the world drifts by

the thoughts drifting

the lingering memories holding on as oysters upon the sea cliff

heading for the sombre night

we were two strangers

 

perpetual

the disappearing whirls of smoke

avoid, one must, the rise of such delusions

let sleep the vernacular

the earnest faraway hazy stars

turn of existence

 

the last visitors sleeps then

out there in the night they’re

maybe the way home, now was lost

maybe

nothing is real

 

the constant pounding of the rain on the roof

the heart of the shortened alleyway in smithereens

Saigon is nothing but a grave in abandonment

 

XA XĂM

 

những ngày mưa điên khùng này tôi lại nhớ Đà Lạt

nhớ một hạnh ngộ mơ hồ

áo len đen trắng 

khăn lam

như lấy từ tranh phấn màu Degas

nỗi bi sầu không phục sức

em lấy từ đâu?

 

giây phút thẫn thờ 

giữa rừng mù sương trắng*

 

hai người

sắp xếp hai nỗi im lặng

cẩn trọng

như hai vòng sóng song song

 

cẩn trọng

từng giọt đen tí tách

đêm dần dậy màu men cánh gián

gió mải miết qua rừng

cuốn theo từng mảnh thế giới

loang lổ bên ngoài khung kính

từng mảnh đêm tứa máu

có phải là dĩ vãng của chúng ta?

 

ngày trôi đi thế giới trôi đi

ý nghĩ trôi đi

kỉ niệm bám dằng dai như bầy hàu trên gành đá

đi hết một đêm u buồ

chúng ta cứ là hai kẻ lạ

 

vĩnh viễn

những lọn khói tan

đừng dựng lên một mơ hồ khác nữa

hãy để ngôn ngữ ngủ yên

những sao xa mờ tỏ trên trời

hiện thành tồn tại

 

ngủ nốt những người khách cuối cùng

mơ hồ ngoài đêm

biết đâu nẻo về cũng mất

biết đâu

tất cả đều không có thật

 

mưa vẫn rơi trên mái nhịp đều

nát lòng hẻm cụt 

Sài Gòn vắng đến thê lương

7.21

* nhạc Thanh Sơn 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s