Categories
Wisdom

Nguyễn Thị Phương Trâm | “Em” (187)

I was born 1971, Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. My family and I were a part of the first exodus of boat people after the Vietnam war. In March 1981, we settled in Sydney, Australia. I graduated with a bachelor of Pharmacy at the University of Sydney. I have been translating Vietnamese literature for the past five years in my search to better understand my mother’s language and culture. My translations have been shared through blogging over the past year. I am still a registered pharmacist practicing in Western Sydney. I hope to continue translating, and continue to share Vietnamese art and literature, beyond borders on SONGNGUTAITRAM.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

“Em” hàm ý trong những bài thơ (thơ tình Việt Nam) là một cô gái mềm mại mỏng manh yếu ớt mai mãi đợi hiệp sĩ trong cổ tích. Tại sao lại vậy, cái đầu quả chuối của tôi luôn thắc mắc. Bạn nghĩ lại xem nếu em là một chàng trai yếu mềm trong thơ của Xuân Diệu. Bạn thấy không, tình yêu sẽ thoát hơn, dẹp hẳn những kì thị suy nghĩ cù hũ.

“Em” như mẹ tôi, một người đàn bà “như cánh vạc bay” của Trịnh Công Sơn, nếu mềm mại mỏng manh như nàng công chúa thể nào tồn tại trên đất nước Việt Nam, không đụng đến ngón tay, khi ba tôi bò ra học tập cải tạo. Như bà ngoại tôi nuôi năm người con và một đàn cháu, khòm lưng buôn bán từng hạt thóc. Em là tảng đá, là hòn núi, nứt mòn chỉ vì những thác đổ nước mắt.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Nguyễn Thị Phương Trâm | “Em” (187)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s