Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | TIBET (3/10)

Lê Vĩnh Tài is a Vietnamese poet, a resident of the West Highlands. A retired medical doctor, currently an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

The original epic poem was published in 2015, and I had began the translation of Tibet by Lê Vĩnh Tài​ mid July 2019, it took me more than a year to fully finalised and published the translation on #songngutaitram .

I’m hoping to one day get the opportunity to read this incredible poem for you live.

you stand
silent
a mountain imposing
into the clouds biting
two arms two wings
flying…
_____
người đứng
lặng im
sừng sững như một ngọn núi
cắn vào mây
hai tay hai cánh
bay…

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

Tibet

by injustice died a needless death

barely escaping with bloodshot eyes

empty stomachs

 

drawn from your face

the sheep

innocent wildflowers

forced 

into the soil

behind a cunning ballad 

an alien shepherd

 

drowning in strangers

Where did they come from?

without amnesty:

the virtue of a song;

the tattered clothes

upon your body

thinner and paler than before the sunrise

 

did you not hear the gunfire 

the quiet of each new dawn

decades long ago

 

they brought with them death

they arrived

as dragonflies

yearning to swim

upon belly buttons

 

as senselessness

invaded your homeland

the grass green still upon the green rocky paths

red blood seeped still into the red earth

monasteries full of strangers

in your hands a pile of letters

a pile of words

synonymous with an ode about life

a slight antonym for the cold

an illusion of faith

burning

as

were your ashes

 

oh god

your cloak for the ode is made of paper

Dear god…

 

there’s no one left for the amnesty of sadness

in your song

no one left for the amnesty for the clothes

on your back

as stated

thinner and paler than dawn

 

no one left for the amnesty

the erected stage

by the monastery

the strangers danced

the emperor and his red flag

all over the place the red lamps

up high 

everywhere

 

you know

the lamps should only be lit for the dead

since you must survive

 

in the end

even the wildflowers left in the middle of the night

your dimples

they used as a ruse to escape

away from the eyes of strangers

destroyers not creators

sticking their heads high gawking

air bases out of nowhere on the summit

army bases out of nowhere in the fields

thousands of strangers spilling into the monastery

thousands of  strangers out of nowhere

behind aeroplanes’ doors

not clouds

not the tips of blades of grass

they dropped down in military parachutes

like once upon a time at night

you took to the sky with the white birds

in songs, the one you sing still upon the sound silent sunset

 

not it

not it

hence you

ran

oh dear god

 

you

stare at the actors adorning the emperor’s crown

you 

the smell of apple blossoms in the rain

you

in sheer clothes steeped in sweat

ran

 

your sleeves beneath the cold moon

watch Tibet swaying

like sunlight through curtains

the Sun behind the darkness

a smile behind deceit

sins behind sins

you 

ran

 

you knew

all shall burn together with the paper lamps

when you dare escaped the stage

timidly you took the small mirror

pointing them at the faces of the foreigners

their lewdness

exchanging green clothes

for red

a nefarious disguise

in traces of deceit

the makeup of

the devil

 

you’re waiting

to bring back the flintstones

to rebuild a stage upon a sea of clouds

if a plane 

took flight

in military clothes

out of this glorious colourful world

yours

still may reside on a straight path

on your naked body

stripping off all the layers of disguise

intact

the sadness

the dreams of flying… 

_____

 

Tây Tạng

người chết oan khi người không phải chết

chỉ kịp đi qua cùng vệt máu trên mắt 

với bụng đói 

 

vẽ từng gương mặt người 

như con cừu

ngây ngô hoa dại 

cũng phải 

chịu chôn vùi 

sau bài hát của người lạ chăn cừu

tinh quái

 

lũ lụt từ những người lạ

bọn họ đến từ đâu?

những kẻ không biết cách tha thứ 

cho sự tinh tế của bài hát 

cho những bộ quần áo rách nát

trên cơ thể của người

còn gầy và xanh hơn cả bình minh

 

người có kịp nghe tiếng súng nổ 

yên tĩnh mỗi sớm mai tinh khiết 

của mấy mươi năm trước

 

những người mang theo cái chết 

bọn họ đến

như những con chuồn chuồn

thích tập bơi

trên rốn

 

như những vô lý

đầy ra trên quê hương người

nhưng cỏ vẫn xanh trên con đường đá xanh 

máu đỏ vẫn pha trộn vào đất đỏ

những tu viện ngập tràn người lạ

trên hai bàn tay người một đống ký tự

một đống từ ngữ

đồng nghĩa cho bài thơ một sự sống còn

trái nghĩa nhẹ nhàng cho cái lạnh 

của ảo ảnh đức tin

bị đốt 

như tro cốt

của người 

 

ơi người

quần áo của bài thơ chỉ làm bằng giấy

trời ơi…

 

không còn ai tha thứ cho nỗi buồn 

trong bài hát của người

không còn ai tha thứ cho bộ quần áo

trên cơ thể của người

đã nói rồi

gầy và xanh còn hơn cả bình minh

 

không còn ai tha thứ 

một sân khấu mới được dựng lên 

bên tu viện

những người lạ đang nhảy múa

cùng ông vua và ngọn cờ hồng

búa-xua ngọn đèn lồng

treo cao

ngơ ngác

 

người biết 

cái lồng đèn cũng chỉ thắp cúng cho những người đã chết

còn riêng người phải sống

 

cuối cùng

hoa dại trong đêm cũng bỏ trốn 

trong lúm đồng tiền của người

nó hóa trang để thoát

khỏi tầm nhìn người lạ

những kẻ khai hỏa chứ không khai hóa

đang nghển cổ để xem

những sân bay mọc lên trên đỉnh núi

những trại lính mọc lên trên quả đồi

hàng ngàn người lạ tràn vào tu viện 

hàng ngàn người lạ xuất hiện 

sau ô cửa máy bay

không phải áng mây 

không phải ngọn cỏ 

họ bay xuống trong những cánh dù màu lính

mà mỗi đêm 

ngày xưa người vẫn bay lên cùng những con chim trắng 

người vẫn hát trong chiều sâu im lặng

 

không phải

không phải

nên người

bỏ chạy

trời ơi

 

người 

nhìn những diễn viên mang vương miện ông vua

người 

thơm mùi hoa táo trong mưa

người 

quần áo mỏng ướt đẫm

bỏ chạy

 

ống tay áo của người dưới trăng lạnh

nhìn Tây Tạng lắc lư 

như rèm cửa sau ánh nắng

mặt trời sau bóng tối

nụ cười sau giả dối

tội lỗi sau tội lỗi

người 

bỏ chạy

 

người biết 

mọi thứ sẽ được đốt cháy cùng với ngọn đèn lồng

khi người dám thoát khỏi sân khấu

người rón rén lấy một chiếc gương nhỏ

soi mặt những người đàn ông xa lạ

và dâm đãng 

đang thay những bộ quần áo màu xanh lá cây

thành màu đỏ

nhưng sự hóa trang khốn nạn

vẫn còn

thứ phấn son đánh lừa

như ma quỷ

 

người chờ đợi 

mang lại những tảng đá đánh lửa

cùng nhau xây dựng lại một sân khấu khác trên biển mây

khi chiếc máy bay 

cất cánh 

mang màu áo lính

ra khỏi thế giới màu sắc lộng lẫy 

của người

vẫn nằm trên đường băng

trên thân thể trần truồng của mình

lột bỏ những bộ quần áo hóa trang

nguyên vẹn

nỗi buồn

mơ cất cánh…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Lê Vĩnh Tài | TIBET (3/10)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s