Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | TIBET (5/10)

Lê Vĩnh Tài is a Vietnamese poet, a resident of the West Highlands. A retired medical doctor, currently an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

The original epic poem was published in 2015, and I had began the translation of Tibet by Lê Vĩnh Tài​ mid July 2019, it took me more than a year to fully finalised and published the translation on #songngutaitram .

I’m hoping to one day get the opportunity to read this incredible poem for you live.

you stand
silent
a mountain imposing
into the clouds biting
two arms two wings
flying…
_____
người đứng
lặng im
sừng sững như một ngọn núi
cắn vào mây
hai tay hai cánh
bay…

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

Tibet

tonight

you’re a boat

in the rain

How could you not suspect the cold?

 

you couldn’t grasp

Why you’re content

while Beijing was a mess?

 

frangipani petals fall still upon the monastery yards

all the way to Trường Sa

the bells resounding 

far

far into the distance…

 

sometimes you lose your composure

a spider

thread

between

heaven and earth

Buddha and you

are one

 

but the awaken strangers all of a sudden

took over your dream

the lawless road from Yangzhou 

to Xinjiang Tibet

strangers with the knowledge of a very “romantic” history

like a bullet

inside 

a red barrel

inside their heart

 

you’re wondering

how could the strangers ignore

their lake in The Forbidden City

scraping and searching for a deep sea

in other places 

while you’re overwhelmed

with tears…

 

oy, you’re all bright smiles please shut your eyes

since the cat wants to turn 

into a tiger

the ostentation

the fresh blood

 

Tibet 

your boat does not want to perish in its youth, a spectre

flying

as nightfall

upon the canopies

into spectres

still holding a breath

kind, you’re not afraid

you aware

bullets couldn’t change into waves

a sea is a peaceful place

when the sea sleeps late

into the night

drifting

by the doorway…

 

you know

Beijing is worthy of endearment

accept for the hovering disappointment

above millions and millions of those destitute

million and millions of brooding lives

flickering lights in the wind

 

you say, if you’re a tiger

why won’t you look for a jungle

a worthy opponent 

humanity could then welcome the spring?

why crawl into the clouds

all the way up the mountains pretending

to be the wind?

 

you’ve pondered about: the sea, the boat and the clouds the shape of a dog

in waves sometimes full of seasickness

since tonight

your boat there in the rain

history is nothing but a remembrance

definitively dead

 

you know, though ridiculous

you know it will be cold once more…

not just the strangers

the threatening guns and knives

the tanks spitting fire

and the paid poets

shall come, in rhythms singing

turning pools of blood into colourful flowers

burning hues of reds

passionate 

dilating 

like your capillaries…

 

they continued to circulate the subject of history

with the counterfeit

in your pockets 

in patches

oh dear god…

_____

 

Tây Tạng

đêm nay

người như một con thuyền 

nằm nghe mưa 

người có nghĩ trời sẽ lạnh thêm một lần nữa?

 

người không hiểu

tại sao người yên tĩnh

mà Bắc Kinh hỗn loạn?

 

những cánh hoa đại vẫn rơi trên sân chùa 

tít ngoài Trường Sa

tiếng chuông vẫn ngân nga

xa

vắng…

 

có khi người hơi mất tập trung

lúc có sợi tơ

nhện

níu 

làm đất với trời

Phật và người

hòa thành một

 

nhưng kẻ lạ đột nhiên thức dậy 

để nuôi giấc mơ

từ con đường hỗn loạn Dương Châu

đến Tân Cương Tây Tạng

những kẻ lạ học môn lịch sử rất “lãng mạn”

như viên đạn 

đỏ nòng

như tấm lòng 

của họ

 

người nghĩ

sao kẻ lạ lại quên 

không lo vét cho xong cái ao trong Tử Cấm Thành

cứ thích tìm biển sâu

tận đâu

làm người ngập đầu

nước mắt…

 

ôi tất cả nụ cười xin vui lòng nhắm mắt 

khi con mèo muốn hóa

thành con hổ

loang lỗ

máu tươi

 

Tây Tạng

con thuyền của người không muốn làm hồn ma chết trẻ

bay 

khi đêm xuống

trên ngọn cây

người nhìn

vào hồn ma

mà khuôn mặt đang giữ một hơi thở

nhẹ, người không sợ

vì người biết

những viên đạn không thể thành cơn sóng

biển là một vùng yên tĩnh

khi biển ngủ muộn 

vào đêm

lênh đênh

bên khung cửa…

 

người biết

Bắc Kinh cũng đáng yêu

dù sự bất mãn đang lang thang 

trong triệu triệu nỗi cô đơn

như mạng người triệu triệu dỗi hờn

như ngọn đèn lung lay trong gió

 

người nói, nếu bạn là con hổ

sao không dám đi tìm khu rừng

một trận đấu công bằng đích đáng

để nhân loại cùng đón mùa xuân?

sao lại chui vào mây

tít trên núi giả vờ

là cơn gió?

 

người nghĩ: biển, chiếc thuyền và những đám mây hình con chó

vân đẩu cũng có lúc say 

như đêm nay

con thuyền nằm nghe mưa trên tay

lịch sử như kỷ niệm

nằm chết điếng

 

người biết, dù vô lý

nhưng trời sẽ lạnh thêm một lần nữa…

khi không chỉ những kẻ lạ

súng gươm sáng lóa

xe tăng phát hỏa

mà cả những nhà thơ làm thuê

cũng đến, hát và gieo vần 

cho vũng máu hóa thành màu hoa

đỏ cháy

khát khao  

giãn to ra như những mao

mạch của người…

 

như họ vẫn tiếp tục lưu hành môn lịch sử 

cùng với đồng tiền giả 

trong túi áo có rất nhiều mảnh vá                                                                                                                    của người

trời ơi…

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s