Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | TIBET (7/10)

Lê Vĩnh Tài is a Vietnamese poet, a resident of the West Highlands. A retired medical doctor, currently an acclaimed businessman in Buon Ma Thuot.

The original epic poem was published in 2015, and I had began the translation of Tibet by Lê Vĩnh Tài​ mid July 2019, it took me more than a year to fully finalised and published the translation on #songngutaitram .

I’m hoping to one day get the opportunity to read this incredible poem for you live.

you stand
silent
a mountain imposing
into the clouds biting
two arms two wings
flying…
_____
người đứng
lặng im
sừng sững như một ngọn núi
cắn vào mây
hai tay hai cánh
bay…

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

Tibet

in view of the strangers

tripping over the sunset

their country in October

there, barely in a smile it’s dark

 

the strangers hovering outside your door

weeping willows

by the windows

held back their tears

glared at the superior soldiers in the alley

facing the day lost

a bat that could no longer hold on 

fell

 

you’re alone tonight

you can’t feel the rain, you’re aware

once more it shall be an icy sky

 

when all ends

the songs shall return

you knew the sunset

the colour of blood, it’s not

 

Tibet

as you hang your portrait high in the mountains

your residence

snow galvanized with dust

an inspire Vajrayana dictum

mixed in intentions

your universe

the convergent of all the circles

even when it has been shot

the seven colour motifs 

has been shot

 

where the light

turned yellow in the South and red in the North

the hundreds of times the Sun shined on you

abandoned half baked

dreams(you had to)

 

you’re aware

shadows shall

always search for its owner

in the night

without thought

 

when you’re sleepy

amidst a summer sail

the cicadas, ants

died with hunger died from the cold

you lived on

furtively composing poetry

since you detest the smell of fat

and the smell of ribs

burning, without a grill

 

the charring odour

born from the chest of a straight and narrow ideology

in sombre uniforms

in prison camps

 

Oh when, Tibet?

 

the strangers

strangling the monks restraining the spirit

splitting open the flesh of women

the flesh born for longing and desire

now battered with bite marks

 

she’s singing

a battle anthem

beginning

from the hem of the kasaya drenched in blood

 

a song that of a fish

on a chopping board

as they relentlessly hoard

waved

their cleaver

 

the song, she

and the fish both frazzled, not knowing how to begin

the silence of breaths via both gills severed  

mid-swim

 

you won’t participate

in this game of gills

since you need your yawn

 

instead of opening your mouth

you stare at the strands of moss

holding on till you’re blue

the hues of choking

and just like that

the songs you will sing

Who would dare sing?

 

that’s an image of a river

pouring into a waterfall

an image of the Lotus

Sutra

or an image of the Sun

shining outside

not shining inside

not shining here nor over there

you had to continue to swim

two gills two hands

wiggling

paddles rowing soundlessly

silent?

 

two docile fish eyes 

stared at faces of strangers

looking for someone to blame

a way to shame

they turned to darkness

the shadows, as picky as death

thought it was the end

of reincarnation…

 

the wheel

turning sin

not an ode for their metaphors

as are those born to explain life

according to them

and that’s it…

 

like when the fish had a sore throat

an unclear cough

the metaphor in the ode turns into an arrow

impaling the throat

the heartache

took to the sky

flying

you can be as tattered as you like

a song

beyond 

your thirst

 

gosh, country oh country…

_____

 

Tây Tạng

khi người nhìn những kẻ lạ 

té ngã hoàng hôn 

trên quê hương của bọn họ tháng Mười 

chưa cười đã tối

 

những kẻ lạ đi lại bên ngoài ngôi nhà của người

cây liễu xõa tóc 

ai ngồi không khóc 

bên cửa sổ 

nhìn những người lính nghênh ngang trên phố 

đối diện ngày sắp mất

như con dơi sắp hết tầm rơi

xuống

 

cô đơn đêm nay, người

không nghe mưa, người biết

trời sẽ lạnh thêm một lần nữa

 

khi mọi thứ kết thúc 

chỉ có bài hát trôi về 

người biết hoàng hôn 

vốn không phải màu của máu

 

Tây Tạng

khi người treo chân dung của mình trên núi cao

căn phòng của người 

tuyết pha vào bụi 

hững câu cách ngôn mật tông 

pha vào những lời khẩu quyết

vũ trụ của người 

là nơi những vòng tròn hội tụ 

dù đã bị bắn

những hoa văn bảy màu

đã bị bắt

 

nơi ánh sáng

hóa thành màu vàng cho phương Nam và màu đỏ cho phương Bắc

một trăm lần mặt trời chiếu vào người 

đành bỏ lỡ

giấc mơ

 

người biết 

cái bóng 

luôn tìm kiếm ông chủ của nó 

trong đêm tối

vô minh

 

khi người buồn ngủ 

trong cánh buồm mùa hè 

con ve và con kiến

chết đói và chết rét

người vẫn ngồi 

viết bài thơ không lén lút 

người vốn ghét mùi thịt mỡ

và mùi của xương sườn 

cháy, mà không phải nướng

 

mùi khét 

sinh ra từ bộ ngực phẳng lì của hệ tư tưởng 

mặc bộ đồng phục ảm đạm

của trại giam 

 

ôi bao giờ, Tây Tạng?

 

những kẻ lạ 

bóp cổ nhà sư bắt bớ linh hồn

làm phụ nữ banh da nứt thịt

da thịt nàng lẽ ra để thương nhớ

giờ đã đầy dấu răng 

 

nàng hát

bài hát của cuộc chiến tranh

đã bắt đầu

với tà áo cà-sa thấm máu

 

bài hát của con cá

nằm trên thớt

khi bọn họ không ngớt

múa

dao

 

bài hát, nàng

và con cá bối rối không biết làm sao để hát 
sự im lặng để thở đã bịt chặt hai mang của nó 
khi bơi 

người không chơi 

trò hai mang

vì người cần phải ngáp


thay vì mở miệng
người nhìn chằm chằm vào những cọng rêu
uốn lượn sức mạnh của người để xanh
màu ngạt thở

như vậy 
những bài hát nào người sẽ hát
và ai dám hát?

đó là hình ảnh dòng sông
rơi thành thác
hình ảnh nhụy sen 

Đại Bi 

hay hình ảnh mặt trời 

chiếu sáng bên ngoài 

chẳng chiếu sáng bên trong

chẳng chiếu sáng bên này chẳng đến bên kia

người đành tiếp tục bơi
hai vây và hai tay

loay hoay
như mái chèo vô thanh
im lặng? 

hai mắt ngơ ngác của con cá
nhìn khuôn mặt của những kẻ lạ

hay tìm cách đổ lỗi 
chạy tội
bọn họ quay về phía bóng 
tối, dè dặt như cái chết

tưởng là đã hết

luân hồi…

bánh xe 

quay tội lỗi 
không phải câu thơ để bọn họ ẩn dụ 
như những kẻ sinh ra chỉ để giải thích cuộc đời

theo ý họ

rồi thôi…

như lần con cá đau họng 
từ cơn ho không rõ ràng 
ẩn dụ bài thơ thành mũi tên

đâm vào cổ họng 

để cơn đau thấu tim

bay
lên bầu trời
người tha hồ tơi bời
như bài hát

sau khi người khát

nước

 

đất nước ôi…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s